Cần một cuộc “càn quét”
Một trong hai vấn đề lớn nhất của The Blues lúc này rõ ràng là lực lượng. Dễ dàng nhận ra Chelsea chủ yếu chơi bóng bằng tinh thần trong những ngày tươi đẹp của Roberto Di Matteo. Không phải họ yếu, mà là họ không đủ mạnh để làm cái gì đó nhiều hơn một đội bóng “top 2”. Vẫn những phút thăng hoa, vẫn những pha bóng tốt, nhưng những sai lầm từ bình thường đến ngớ ngẩn thì cũng đầy rẫy, đó là lý do tấm vé dự Champions League mùa sau cũng đang chấp chới ngoài tầm với của đội bóng lắm tiền nhiều của.
Chỉ nội trong trận thua Man City, người ta có thể thấu tỏ mọi “mắt xích lỏng” của The Blues. Terry là hình ảnh phản chiếu của Rio Ferdinand - chỉ còn mong tròn vai, Ashley Cole không còn là cơn lốc bên hành lang cánh trái khi giờ đây các đối thủ của anh mới thường là người thắng thế trong từng pha bóng, các cá nhân khác đều chỉ “thường thường bậc trung”, khiến cho hàng phòng ngự chỉ còn trông vào một Petr Cech vô cùng ổn định và Cahill tương đối chững chạc để “chống bão”. Giữa sân, các cái tên sáng giá gần như không có, Mata là một cái gì đó khá “xa xỉ” khi đứng trong hàng ngũ Chelsea lúc này. Essien, Lampard đều đã chứng minh được sự già nua của mình, Ramires thì làm người ta ngán ngẩm với những pha giữ bóng dài dòng vô hiệu quả, thiếu sức tì và tối như hũ nút, tuyến điều tiết của Chelsea nhìn chung là đáng báo động. Chỉ có hàng công là còn chút niềm tin, tuy nhiên, sự trở lại của Torres chưa biết là nhất thời hay vững chắc, Drogba cũng chỉ còn thi đấu bằng kinh nghiệm là nhiều, còn tốc độ và sức càn lướt cá nhân của Sturridge thì lại chỉ ra mặt trái rằng cầu thủ này không phải người có khả năng sáng tạo hay nhãn quan chiến thuật tốt, và sẽ dễ bị trói chân trước những đối phương già dặn.
![]() |
| Chelsea tỏ ra đuối sức trước các đối thủ lớn. Ảnh: Internet. |
Song, cuộc “thay máu” nếu có không chỉ là thay con người, mà còn là thay tư tưởng. Những cái đầu ở Chelsea chưa nhìn về cùng một hướng, còn đó những cái tôi của những cựu công thần. Những phút Torres có trên sân, nhiều lúc cảm giác như chỉ có tiền đạo Tây Ban Nha và người đồng hương Mata là thực sự thi đấu, vẫn đây đó những tình huống “tránh né” khó hiểu của đồng đội, và đặc biệt là sự lạnh nhạt hời hợt của Drogba khi được vào sân thay thế, ngay cả khi đội bóng đang thua. Các cầu thủ trẻ cần được dẫn dắt lại bị chi phối bởi những bóng đen trong phòng thay đồ, tất cả khiến cho trên sân, Chelsea chưa hề là một khối, điển hình là tình huống Lampard giật mình đuổi theo Nasri trong khi Ramires đứng yên nhìn cầu thủ người Pháp xông vào vòng cấm mặc dù ai cũng biết Tevez sắp bật tường cho anh. Trong một tập thể, khi quyền lợi giữa các cá nhân bị xung đột, mỗi người bảo vệ những mục đích riêng, thì quả thật rất khó để đội bóng đi đến thành công. Di Matteo có tài đến mấy cũng không thể sử dụng cùng lúc tất cả những người muốn ra sân, không thể bắt những “cái tôi quá lớn” kia hiểu đúng giá trị của mình ở thời điểm hiện tại, qua đó dọn đường cho lớp kế cận đi lên. Chelsea cần phải dọn bớt những người không còn cần thiết, hoặc, tệ hơn, những người đi ngược lại lợi ích chung của đội bóng.
Chiếc ghế nóng
Đã có người mong Di Matteo là Pep của Chelsea, nhưng ở đời mọi chuyện không tươi hồng đến thế. Một vài trận thắng khi tinh thần lên cao không thể bịt mắt mọi người về thực lực cũng như những rắc rối sau cánh gà đội bóng. Có lẽ vị huấn luyện viên tạm quyền đã làm tốt hơn Villas Boas, song để hướng đến cái mà Chelsea thật sự hướng đến-một đội bóng mạnh cạnh tranh danh hiệu, thì chặng đường là vô cùng gian khó. Cái mà một cá tính lớn như Mourinho để lại đó chính là một mớ ngổn ngang các cá tính lớn khác, đòi hỏi một nhà cầm quân cực kỳ lão luyện và “hợp vía” thu gom hòa trộn.
Chelsea là thế, lạnh lùng, lầm lũi, đầy kiêu hãnh. Sẽ không thể là một Mancini nhã nhặn nửa vời hay những huấn luyện viên tay mơ có đôi chút thành tựu, mà phải ở mức độ của những Sir Alex, Pep Guardiola, hoặc lại là Mourinho, hay chí ít là Hidding mới đủ khiến người ta tin tưởng. Dẫu sao, đó cũng chỉ là những giả thiết, những đánh giá chủ quan, vì về cơ bản, những người tốt nhất đều đang ở những nơi tốt nhất dành cho họ, và khó có thể có cửa cho Abramovich “rước” được một “siêu sao trên ghế chỉ đạo” top đầu về Stamford Bridge. Lẽ dĩ nhiên, với từng ấy vấn đề, từ cầu thủ cho tới huấn luyện viên, sự “hồi sinh” đúng nghĩa của một Chelsea hùng mạnh vẫn còn mơ màng lắm. Và chưa bao giờ, trong nhiều năm quá, người yêu màu xanh lại chờ đợi mùa hè đến thế. Họ thầm tin, một ngày không xa, The Blues sẽ bùng cháy ngọn lửa xanh của mình trở lại như cái hồi thống trị xứ sương mù, những ký ức hoàng kim mà không một ai quên được.
(Bạn đọc: Trần Mạnh Quang)
|
* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.
Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.
Trân trọng,
Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam















