BLV Nhím Xù: Pep Guardiola - Anh ra đi, nơi này vẫn thế?

10:08 Thứ ba 28/02/2012

Ai từng nghe “Em còn nhớ hay em đã quên” của Trịnh Công Sơn thì chắc mãi nhớ câu hát “Em ra đi nơi này vẫn thế”. Thế giới bóng đá vẫn tin Pep ra đi, Barcelona vẫn hùng mạnh như thế. Đúng, có thể Nou Camp vẫn thế nếu anh ra đi, nhưng nó có thế nếu như anh không tới?

Nếu như Jose Mourinho bị nửa thế giới căm ghét và biết chắc chắn tại sao thì Pep Guardiola được toàn thể Tây Ban Nha (đặc biệt là chị em phụ nữ) phát cuồng mà không hiểu nổi vì sao. Pep chưa bao giờ đẹp trai hơn tài tử Eduardo Noriega, không thể được sùng bái như hoàng tử Felipe, và khập khiễng khi so sánh với Raul Gonzalez hào hoa. Thôi thì đánh nhau sứt đầu mẻ trán lắm lúc còn chả có nguyên nhân nữa là yêu và ghét. Nhưng chắc chắn một cảm giác mà ai cũng đồng tình: Pep cái gì cũng có sẵn và thành công đến cứ như nó phải đến.

Pep lọ lem không hẳn lọ lem mà hoàng tử cũng chẳng ra hoàng tử. Anh chả khi nào tỏ ra tham vọng, hay ít nhất tham lam những thứ bất kỳ kẻ tham vọng nào cũng hy vọng. Pep rình mò trong rụt rè, giành giật trong bẽn lẽn, đấu đá trong sợ hãi. Dường như Pep chẳng xứng đáng với cơ hội mà đời dúi vào tay anh. Một ngày có siêu “cò” tìm Pep để chào hàng chất lượng cao. Pep phát hoảng vì giá cả, ngất lịm khi biết cái “tôi” của siêu sao và quỵ hẳn khi nghe mức lương hàng tuần mà “cò” vòi vĩnh. Nói thế thôi chứ có chết lâm sàng cũng chẳng thứ gì thoát khỏi tay Pep, vì cả tá ngôi sao đắt giá vẫn đang tung tăng ở Nou Camp.

Pep Guardiola - Anh ra đi, nơi này vẫn thế? Nguồn: Nialloloughlin blogspot.

Chắc Pep đẹp trai lịch lãm nên bóng đá của anh cũng đẹp. Bóng đá sinh ra vì cái đẹp, để cái đẹp thăng hoa và phải đẹp. Trong khi thiên hạ thích chặt chém hoặc làm bàn hoặc vừa làm bàn vừa chặt chém thì Pep thích lối chơi cống hiến và đam mê. Tiki-taka là một dàn nhạc mà cảm xúc luôn bị bóp nghẹt trước mỗi cú sút và trái tim vỡ tan sau mỗi bàn thắng. Chẳng hiểu tiki-taka chơi hay dở thế nào mà một nửa khán phòng say mê đến phát điếc, vẫn kiên nhẫn ngồi nghe hết. Nửa còn lại đê mê đến tê liệt, rồi móc ví ra mua vé suất diễn tiếp theo.

Thiên hạ chê Pep “ăn rùa” hay lịch sự là anh hùng gặp thời. Chính xác hơn Pep và Barcelona nương tựa vào nhau mà sống. Johan Cruyff suốt đời xây dựng tiki-taka mà không để ý tới việc tiki-taka xây gì lên mình. Pep không lành như thế. Anh chỉ quét vôi tiki-taka, nhưng anh cần tiki-taka ôm hôn và tung hô mình. Nếu thiên hạ vẫn đồn Pep “rùa” thì anh là kim quy trong hồ. Còn nếu Pep là ếch thì anh là chúa trong cái giếng riêng mình.

Nửa thế giới tưởng Pep dại vì mua đắt bán rẻ. Nửa còn lại tin anh chẳng qua không ngu dại đến mức tỏ ra khôn lỏi. Thực ra Pep là mèo Tom, một triệu phú trong khu ổ chuột toàn tỉ phú chuột Jerry. Pep non tay trên thị trường chuyển nhuợng, nhưng chắc chắn anh đã có kinh nghiệm, còn kinh nghiệm đến đâu thì tôi… không biết!

Nếu Beckham bị ghét vì quá đẹp trai, Ronaldo bị ghét vì thừa nam tính, Messi bị ghét vì tràn trề tài năng thì tôi chắc chắn những ai ghét Pep là vì anh quá may mắn. Cách Pep gặt hái may mắn càng khiến anh bị ghét hơn. Ferguson góp nhặt may mắn trên xe đạp mini, Mourinho lao đến may mắn trên xe tăng thì Pep ngồi xích lô từ từ đợi may mắn đến. Vấn đề không nằm ở chỗ may mắn đến với ai, mà ai có tài năng để tận dụng thời cơ mà nó mang lại.

Ai từng nghe “Em còn nhớ hay em đã quên” của Trịnh Công Sơn thì chắc mãi nhớ câu hát “Em ra đi nơi này vẫn thế”. Thế giới bóng đá vẫn tin Pep ra đi, Barcelona vẫn hùng mạnh như thế. Đúng, có thể Nou Camp vẫn thế nếu anh ra đi, nhưng nó có thế nếu như anh không tới?

(Góc bình luận mang tính chất trào phúng, xuất hiện vào thứ Ba hàng tuần)
Nhím Xù | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục