| Bài viết cung cấp độc quyền bởi ![]() |
Từ việc ngủ trên ô tô và gặm bánh mỳ
Đầu năm 1998, tôi nhận lời ngồi vào chiếc ghế HLV Preston North End thay cho Gary Peters. Đây là một quyết định mạo hiểm bởi đội bóng vùng Lancashire đang vật lộn ở League Two trong khi bản thân tôi chưa có chút kinh nghiệm quản lý nào. Vì vậy khi mùa hè đến, tôi quyết định dành phần lớn thời gian của mình để quan sát cách thức làm việc của những HLV nổi tiếng. Một trong những điểm đến là Pháp, nơi diễn ra World Cup 1998. Điều này không có trong kế hoạch của Preston North End, vì vậy, tôi phải tự xoay sở cho mình một khoản kinh phí. Sau khi thuyết phục thành công Pamela (vợ Moyes), tôi có một số tiền nhất định. Nhưng chưa đủ. Vì vậy, tôi tiếp tục gõ cửa Hiệp hội cầu thủ chuyên nghiệp (PFA) để cầu xin giúp đỡ. Cuối cùng, tôi có thể thuê một chiếc xe tự lái và bắt đầu cuộc hành trình.
Đó là quãng thời gian khó khăn, khi tôi luôn phải đưa ra những tính toán hợp lý cho chuyến đi. Qua eo biển Manche, tôi tới Pháp, nhai bánh mỳ không và ngủ trên xe hàng đêm để tiết kiệm chi phí. Mặc dù vậy, tôi đã thu hoạch được không tồi. Trước đó tôi đã viết thư cho các đội bóng tham dự để xin được vào xem các buổi tập nhưng ngoài Scotland, tất cả đều từ chối. Nhưng dù sao, được ngồi trên khán đài và quan sát HLV Craig Brown chỉ đạo tuyển Scotland tại Bordeaux cũng là một hạnh phúc lớn.
Học hỏi, đó là điều tôi luôn muốn làm. Vào năm 2001, tôi cũng từng tới Milano để xem một buổi tập của AC Milan. 10 năm sau, Carlo Ancelotti (lúc này đang dẫn dắt Chelsea) đã phải nhận thất bại tại Goodison Park và nhận quyết định sa thải ngay lập tức. Gặp trong hành lang, Carletto nói: “Tôi đã thất nghiệp, David thân mến. Sắp tới, tôi sẽ đến đây và xem cậu huấn luyện như cậu đã từng”. Hóa ra ông ấy vẫn còn nhớ chuyện tôi lặn lội sang Italia chỉ để xem một buổi tập.
… đến tiêu pha một cách thận trọng
Với các cầu thủ cũng vậy. Khi để ý một cái tên, tôi luôn muốn được tận mắt xem anh ta tập luyện, thi đấu trước khi đưa ra quyết định. Ngoài mục đích đưa ra một đánh giá chi tiết và cụ thể, việc đã quen với một ví tiền rất mỏng cũng là lý do tôi muốn giảm thiểu rủi ro. Năm 2002, Bill Kenwright mời tôi tới nhà riêng ở London để thảo luận việc dẫn dắt Everton. Dù nhận lời nhưng cũng thể bỏ nhiệm vụ mình đang làm với Preston, trước khi đến London tôi phải phóng xe xuống Bristol để xem giò Nathan Ellington. Ngày hôm ấy, tôi đã di chuyển một quãng đường dài 550 dặm (tương đương 885km).
Hiện tại M.U cho tôi sự ổn định và một cam kết lâu dài, vì vậy chẳng có lý do gì để tôi phải đưa ra những quyết định mua sắm vội vàng. Lý tưởng nhất là có một bản HĐ sớm nhưng muộn một chút cũng không sao. Mọi chuyện vẫn đang tiến triển. PSG và Monaco có tiền, BLĐ “Quỷ đỏ” cũng có thể cung cấp cho tôi điều tương tự. Nhưng tôi muốn sử dụng nó sao cho thật hợp lý, chứ không phải tiêu pha một cách phung phí. Ngoài ra, M.U còn sở hữu một lợi thế mà những CLB khác không có, đó là một lịch sử tuyệt vời và điều này sẽ thu hút các ngôi sao lớn.
Đầu năm 1998, tôi nhận lời ngồi vào chiếc ghế HLV Preston North End thay cho Gary Peters. Đây là một quyết định mạo hiểm bởi đội bóng vùng Lancashire đang vật lộn ở League Two trong khi bản thân tôi chưa có chút kinh nghiệm quản lý nào. Vì vậy khi mùa hè đến, tôi quyết định dành phần lớn thời gian của mình để quan sát cách thức làm việc của những HLV nổi tiếng. Một trong những điểm đến là Pháp, nơi diễn ra World Cup 1998. Điều này không có trong kế hoạch của Preston North End, vì vậy, tôi phải tự xoay sở cho mình một khoản kinh phí. Sau khi thuyết phục thành công Pamela (vợ Moyes), tôi có một số tiền nhất định. Nhưng chưa đủ. Vì vậy, tôi tiếp tục gõ cửa Hiệp hội cầu thủ chuyên nghiệp (PFA) để cầu xin giúp đỡ. Cuối cùng, tôi có thể thuê một chiếc xe tự lái và bắt đầu cuộc hành trình.
![]() |
| Moyes đã từng ngủ trên xe để tiết kiệm tiền |
Đó là quãng thời gian khó khăn, khi tôi luôn phải đưa ra những tính toán hợp lý cho chuyến đi. Qua eo biển Manche, tôi tới Pháp, nhai bánh mỳ không và ngủ trên xe hàng đêm để tiết kiệm chi phí. Mặc dù vậy, tôi đã thu hoạch được không tồi. Trước đó tôi đã viết thư cho các đội bóng tham dự để xin được vào xem các buổi tập nhưng ngoài Scotland, tất cả đều từ chối. Nhưng dù sao, được ngồi trên khán đài và quan sát HLV Craig Brown chỉ đạo tuyển Scotland tại Bordeaux cũng là một hạnh phúc lớn.
Học hỏi, đó là điều tôi luôn muốn làm. Vào năm 2001, tôi cũng từng tới Milano để xem một buổi tập của AC Milan. 10 năm sau, Carlo Ancelotti (lúc này đang dẫn dắt Chelsea) đã phải nhận thất bại tại Goodison Park và nhận quyết định sa thải ngay lập tức. Gặp trong hành lang, Carletto nói: “Tôi đã thất nghiệp, David thân mến. Sắp tới, tôi sẽ đến đây và xem cậu huấn luyện như cậu đã từng”. Hóa ra ông ấy vẫn còn nhớ chuyện tôi lặn lội sang Italia chỉ để xem một buổi tập.
… đến tiêu pha một cách thận trọng
Với các cầu thủ cũng vậy. Khi để ý một cái tên, tôi luôn muốn được tận mắt xem anh ta tập luyện, thi đấu trước khi đưa ra quyết định. Ngoài mục đích đưa ra một đánh giá chi tiết và cụ thể, việc đã quen với một ví tiền rất mỏng cũng là lý do tôi muốn giảm thiểu rủi ro. Năm 2002, Bill Kenwright mời tôi tới nhà riêng ở London để thảo luận việc dẫn dắt Everton. Dù nhận lời nhưng cũng thể bỏ nhiệm vụ mình đang làm với Preston, trước khi đến London tôi phải phóng xe xuống Bristol để xem giò Nathan Ellington. Ngày hôm ấy, tôi đã di chuyển một quãng đường dài 550 dặm (tương đương 885km).
![]() |
| Luôn quan sát đầy đủ trước khi ra quyết định |
Hiện tại M.U cho tôi sự ổn định và một cam kết lâu dài, vì vậy chẳng có lý do gì để tôi phải đưa ra những quyết định mua sắm vội vàng. Lý tưởng nhất là có một bản HĐ sớm nhưng muộn một chút cũng không sao. Mọi chuyện vẫn đang tiến triển. PSG và Monaco có tiền, BLĐ “Quỷ đỏ” cũng có thể cung cấp cho tôi điều tương tự. Nhưng tôi muốn sử dụng nó sao cho thật hợp lý, chứ không phải tiêu pha một cách phung phí. Ngoài ra, M.U còn sở hữu một lợi thế mà những CLB khác không có, đó là một lịch sử tuyệt vời và điều này sẽ thu hút các ngôi sao lớn.
00:00 30/11/-0001
















