Chuyên đề: Thất bại tại AFF Cup 2012 và trách nhiệm của VFF. Kỳ 1: Tại sao ông Hùng... vô can?
Có thể là câu hỏi đầy cắc cớ khi HLV Phan Thanh Hùng là người trực tiếp đứng mũi chịu sào cùng tuyển Việt Nam tại AFF Cup 2012. Điều này thật kỳ lạ, vì sau thất bại rất muối mặt của tuyển Việt Nam trên đất Thái, ông Hùng nhận được sự chia sẻ nhiều hơn là chỉ trích…
-
Không phải bán độ, không phải mâu thuẫn, cũng không phải vì chọn sai lối đá. ĐTVN thất bại thảm hại tại vòng bảng AFF Cup vì một nguyên nhân có lẽ chẳng ai nghĩ đến: ma ám. Đó là tiết lộ giật mình của một tuyển thủ (anh đề nghị được giấu tên) mà chúng tôi tình cờ gặp trên chuyến bay từ Bangkok về Hà Nội. -
Có phải bởi, nói ra rồi cũng vậy thôi?! Đúng như cảnh báo của một trụ cột ĐT Việt Nam và cả dư luận, trước ngày đội bóng lên đường tham dự AFF Cup 2012, tâm lý chiến của ĐT với rất nhiều cầu thủ trụ cột lần đầu tiên tham gia sân chơi lớn cấp ĐTQG, mới chính là thứ đáng ngại nhất, chứ không phải các đối thủ ở bảng A. -
Tấn Tài, Minh Đức, những người chỉ mới trở lại sau chấn thương kéo dài, đã cố gắng, nhưng sức người có hạn. Cảm giác bóng không tốt đã khiến Đức mắc phải sai lầm chết người, tình huống bóng dẫn đến qủa phạt đền cho Myanmar ở ngày ra quân. Đức chưa (và có lẽ không bao giờ) trở thành thủ lĩnh đích thực, ít nhất là ở khía cạnh chuyên môn. -
Không khí AFF Cup chưa kịp nóng đã nguội lạnh quá nhanh. Đã bao lần người hâm mộ thất vọng, chỉ trích, trách móc, nhưng rồi năm sau lại cổ vũ cuồng nhiệt như ban đầu, sự “dễ dãi” ấy vô tình gây ra ảo tưởng. Không trách cầu thủ, sức họ có hạn, không trách huấn luyện viên, chuyên môn có mức, thất bại dây truyền của bóng đá Việt Nam là từ những người làm, quản lý bóng đá, không vun trồng từ gốc mà giải đấu nào cũng trèo cao, cũng đòi “quả ngọt”.












