Ac Milan và Bi kịch của Pato

13:38 Thứ sáu 06/04/2012

Với anh, mùa bóng thế là kết thúc, sau một lần chấn thương cơ nữa, sau rất nhiều những thất vọng cho một năm tồi tệ chưa từng có, sau những tin đồn về việc anh ra đi hay ở lại Câu chuyện về một bi kịch không chỉ mang tên Pato.

Pato nghỉ hết mùa vì chấn thương - Ảnh Getty

Đối với một dân tộc mê tín như Italia, 14 chưa bao giờ là con số của vận rủi (với họ, đấy là số 17). Nhưng với Pato thì hoàn toàn đúng. Con số ấy thể hiện tất cả những gì đen tối nhất trong 4 năm sự nghiệp của Pato ở Milan: anh chỉ có mặt trên sân đúng 14 phút trong trận gặp Barca sau khi vào sân ở hiệp 2, sau đó lại tập tễnh rời sân trên một quãng đường từ giữa sân đến đường piste, nhường chỗ cho Maxi Lopez. Đấy là con đường dài, buồn tẻ và đau đớn không kém gì quãng đường vác thánh giá 14 chặng của Chúa đến đồi Golgotha để chịu đóng đinh câu rút. Đó là chấn thương cơ thứ 14 của anh ở đội bóng mạnh nhất nước Ý kể tháng Giêng 2010, một con số ấn tượng và đáng ngạc nhiên xen lẫn những cái nhíu mày đầy bực bội từ các tifosi khi họ tự đặt ra câu hỏi: Điều quái quỉ gì đang xảy ra đối với chàng trai mới 22 tuổi, nhưng ở Milan đã nhìn thấy hết, trải qua hết, chiến thắng gần như tất cả và cũng có lúc tưởng như mất hết? Cơ bắp của anh quá mong manh, chế độ tập của Milan quá nặng, hay điều gì khác đang xảy ra, đúng lúc anh vừa trở lại sau đợt khám ở Mỹ và tưởng rằng mình sẽ hồi sinh trong thời điểm sắp đến ngày Phục sinh? Milan không ngồi yên từ ngày anh dính chấn thương đầu tiên trong serie đen đủi. Họ đã đưa anh đến những bác sĩ và giáo sư hàng đầu thế giới trong chấn thương cơ, từ Mỹ, Đức, rồi trở lại Mỹ. Nhưng tại sao các chấn thương cùng loại vẫn diễn ra, phải chăng vì căng thẳng tâm lí, như chẩn đoán của một giáo sư bên Mỹ?

2 Milan chỉ còn hơn Juve 2 điểm, khi giải còn 8 vòng đấu nữa là kết thúc, trong đó có 6 trận đấu trên sân nhà San Siro (có thể được coi là một lợi thế về lịch thi đấu với Juve).

7 Cho đến thời điểm này, Milan là đội có nhiều cầu thủ chấn thương nhất giải, với 7 người không thể ra sân, là Pato (nghỉ hết mùa), Thiago Silva (20 ngày), Inzaghi (15), Strasser (10), Flamini (7), Roma (5) và Van Bommel. Trong khi đó, Juve không có ai bị thương.

14 Trong vòng hai năm qua, Pato đã 14 chấn thương, chủ yếu là chấn thương cơ, khiến anh vắng mặt tổng cộng 53 trận đấu. Kể từ khi ra sân lần đầu cho Milan vào tháng 1/2008 đến nay, Pato đã ghi cho Milan 61 bàn ở Serie A.

Mùa bóng này là một địa ngục với Pato, khác hẳn những gì đã diễn ra mùa trước. Cùng thời điểm này năm ngoái, anh cũng mới trở lại sau chấn thương, nhưng đã bùng nổ rực rỡ trong hoàn cảnh Ibra xuống sức và dường như bị ma ám khiến anh lên những cơn điên mà kèm theo đó là các thẻ đỏ. Không một ai quên được rằng, quãng thời gian ấy anh tìm thấy ở Barbara tình yêu, với nụ hôn của họ ở sân Olimpico đêm 7/5/2011 khi Milan đăng quang Scudetto thứ 18. Mùa bóng này mở ra bằng bàn thắng như điện giật ngay ở những giây đầu trên sân Camp Nou ở vòng bảng Champions League vào tháng 9/2011. Thế rồi những chấn thương, trở lại và chấn thương tiếp, theo một hành trình dài gần như vô tận biến anh thành một cái “tủ thuốc”. Milan thậm chí đã muốn đẩy anh đi. Galliani chỉ còn cách Tevez đúng một người, Berlusconi. Ông chủ của Milan và là cha của Barbara đã ngăn chặn vụ bán Pato sang PSG để nhường chỗ cho Tevez đến San Siro. Không ai biết lí do thực sự đằng sau vụ ngăn chặn ấy là gì, dù ông đã tuyên bố con số 28 triệu euro mà PSG trả cho Milan để có anh là “không thích hợp trên khía cạnh kinh tế và kĩ thuật”. Hơn ai hết, Berlusconi biết rõ tình trạng thể lực của tiền đạo người Brazil. Barbara cũng thế. Người ta bảo rằng, Barbara là lí do chính của việc Pato ở lại. Nhưng Barbara không chỉ là một người tình, mà chủ yếu là bà chủ đang học việc kinh doanh và điều hành từ cha. Tình cảm không thể xen lẫn kinh tế, nhất là khi chấn thương hôm rồi có thể khiến Milan phải thay đổi chiến lược chuyển nhượng trong mùa hè. Pato sẽ không đi đâu hết, nhưng anh sẽ ở lại đến bao giờ, lúc nào anh bình phục, và việc giữ anh lại vào tháng Một phải chăng sẽ khiến Milan tiếc nuối, vì mất cơ hội có được 28 triệu euro, cái giá quá hời cho một người què quặt? Vậy, Pato bị giữ lại, vì Milan vẫn còn tin anh và cho anh những cơ hội, khi họ thấy anh vẫn còn trẻ?

Dù thế nào đi chăng nữa, mùa hè này, Milan sẽ có một “công trường” ở hàng công. Ibra và Cassano không đi đâu hết, nhưng kẻ hậu đậu Robinho có thể bị bán, Maxi Lopez không chắc chân và Inzaghi giã từ San Siro sau 11 năm chung thủy. Điều gì chờ đợi Pato, người sẽ nằm viện nhiều hơn là đi nghỉ mát, khi tương lai của anh là một dấu hỏi đầy ám ảnh?

Nhà thương kì quặc mang tên Milan

Pato chỉ là một trong số những “bệnh nhân” Milan của một mùa bóng kì lạ: Gattuso bị chấn thương ở mắt nhưng lại được chữa trị sai, đến mức mãi đến giờ mới khỏi và mùa bóng của anh chỉ thực sự bắt đầu sau nửa năm, không khác gì anh là một tân binh; Flamini “out” từ khi mùa bóng còn chưa diễn ra và bây giờ vẫn chưa đá lại được; Merkel vừa quay về San Siro thì dính chấn thương nghỉ luôn hai tháng; Cassano đang chơi hay nhất trong thời gian ngắn ngủi ở Milan thì bị phát hiện bệnh tim và đến bây giờ mới kịp trở lại, nhưng cũng không ai dám chắc anh sẽ đạt phong độ cao nhất vào lúc nào, khi mùa bóng đang khép lại. Lúc cao điểm, Milan vắng đến 12 cầu thủ bị thương, nghĩa là gần nửa đội hình. Mùa trước, cũng cùng thời điểm này, Milan cũng luôn vắng 8 đến 10 cầu thủ vì lí do tương tự. Trong khi đó, số ca chấn thương của Juve đã giảm 3 lần so với mùa trước. Điều gì đã thực sự xảy ra với Milan và Juve, ở hai thế giới trái ngược về thể lực của cầu thủ? Kế hoạch tập luyện của họ như thế nào và tại sao các chấn thương cứ liên tiếp xảy ra, ngay cả với những người ít ra sân như Maxi Lopez (đá 3 trận và sau đó nghỉ một tháng), trong khi đối thủ chính lại giảm được hết số ca tương tự? Điều này thì chỉ Milan và Juve mới có thể trả lời.
Anh Ngọc | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục