Đội bóng của huấn luyện viên Gareth Southgate đang được đánh giá là ứng viên hàng đầu cho chức vô địch EURO 2024 khi đang sở hữu một thế hệ cầu thủ vô cùng tài năng. Nhưng lịch sử của Tam sư từng chứng kiến thế hệ vàng cách đây khoảng gần hai mươi năm đã thất bại thảm hại, mà tận đáy của sự thất vọng là khi họ không thể giành vé vào chơi vòng chung kết EURO 2008.
Với việc giải đấu trên nước Đức sắp diễn ra, chúng ta hãy cùng xem một số nguyên nhân khiến cho thế hệ vàng của tuyển Anh khi xưa gặp thất bại.
Sự cạnh tranh của các câu lạc bộ
Trong khi những người dân nước Anh luôn kỳ vọng rằng Tam sư sẽ giành danh hiệu ở mọi giải đấu lớn với sự đoàn kết thì những ngôi sao lớn nhất đội tuyển thường không tìm được tiếng nói chung với nhau, do vấn đề thù địch giữa các câu lạc bộ mà họ đang thi đấu.
Cầu thủ Manchester United không thể và cũng không muốn phối hợp tốt với các ngôi sao Liverpool. Tương tự như thế, mối thù giữa Chelsea và Arsenal luôn khiến cho những cầu thủ của hai đội bóng này không bao giờ muốn đối phương tỏa sáng khi lên tập trung cùng đội tuyển quốc gia.

Cái tôi quá lớn
Có ý kiến cho rằng các ngôi sao lớn của thế hệ vàng tuyển Anh thường chỉ nghĩ về lợi ích của bản thân mà quên đi việc phải cống hiến hết sức mình vì màu cờ sắc áo của đất nước. Những cầu thủ như John Terry, Frank Lampard, Rio Ferdinand, Steven Gerrard, David Beckham, Michael Owen, Wayne Rooney là những siêu sao toàn cầu, nên họ chẳng có lý do gì phải hy sinh để cho ai đó tỏa sáng.
Sự nổi tiếng của họ còn tạo nên quyền lực mềm rất lớn, khiến cho những huấn luyện viên trưởng từng dẫn dắt Tam sư khi đó như Sven-Goran Eriksson, Steve McClaren và Fabio Capello đều không thể mạnh tay loại bỏ bất kỳ ai nhằm giúp chiến thuật của đội tuyển được tốt hơn. Họ sợ nếu làm phật lòng những ngôi sao đó, chiếc ghế của họ cũng chẳng còn.
Thiếu cân bằng
Ngoài hai vấn đề nói trên, đội tuyển Anh đã từng phải chịu đựng một câu hỏi hóc búa khi cố gắng đưa cả Lampard và Gerrard vào sân. Trên lý thuyết, đó là bộ đôi không thể ngăn cản ở tuyến giữa, nhưng vấn đề là cả hai người họ đều thiên về tấn công đến nỗi thường xuyên giẫm chân nhau, đồng thời để lại khoảng trống rất lớn phía sau.

Một người như Owen Hargreaves có thể mang lại nhiều lợi ích hơn cho đội bóng, nhưng anh không có đủ sức ảnh hưởng cần thiết về mặt danh tiếng để có thể đánh bật một trong hai tiền vệ kể trên. Đến cả một cầu thủ tài năng như Paul Scholes khi ấy còn phải dạt sang cánh trái, thì những Hargreaves hay Michael Carrick tất nhiên cũng phải cam chịu phận dự bị.
Áp lực quá lớn từ truyền thông
Lampard từng thẳng thắn thừa nhận áp lực của việc được xem là thế hệ vàng đã ảnh hưởng rất lớn đến đội tuyển. Còn khi nhớ lại những ngày đầu khoác áo đội tuyển Anh, Rooney nói rằng anh có thể cảm nhận được nỗi sợ hãi ở một số cầu thủ, những người đơn giản là không cảm thấy sẵn sàng trước thử thách quá lớn mà người hâm mộ đặt ra cho Tam sư.
Ở cấp câu lạc bộ, đây là những cầu thủ biết họ là những người giỏi nhất. Nhiều người trong số họ có cả một bộ sưu tập danh hiệu đồ sộ, nhưng việc đội tuyển Anh không thể thành công từ năm 1966 đã khiến cho những ngôi sao này thi đấu như "đeo chì vào chân". Nó trái ngược hoàn toàn với các "ông lớn" khác như Pháp, Brazil, Đức hay Tây Ban Nha.
(Bạn đọc: Thịnh Nguyễn)
* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.
Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.
Trân trọng,
Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam














