Bốn bản hợp đồng có giá trị trên 100 triệu bảng đã được kích nổ, bao gồm Enzo Fernandez và Elliot Anderson (đến Man City), Bradley Barcola (đến Liverpool) cùng Morgan Rogers (đến Chelsea). Tuy nhiên, đằng sau sự hào nhoáng đó là một thực tế tài chính đáng kinh ngạc: toàn bộ giải đấu Ngoại hạng Anh đang gánh khoản lỗ trước thuế tiến sát mốc 1 tỷ bảng (cụ thể là 948 triệu bảng ở mùa 2024/25, tăng vọt hơn 600% so với mức 135 triệu bảng của mùa trước đó).
Thị trường chuyển nhượng dường như đã đánh mất hoàn toàn thước đo giá trị thực tế. Những con số ngày càng trở nên phi lý đến mức khó tin. Tottenham chi tới 85 triệu bảng cho Mateus Fernandes – cầu thủ có "thành tích" buồn khi trải qua hai mùa giải liên tiếp xuống hạng cùng Southampton và West Ham, đồng thời bỏ thêm 85 triệu bảng cho Savio, người vốn chỉ đóng vai kép phụ tại Man City.
Kỳ lạ hơn, Nottingham Forest sẵn sàng trả 50 triệu bảng cho Liam Delap, chân sút chỉ ghi vỏn vẹn 3 bàn sau 49 lần ra sân trong màu áo Chelsea. Nghịch lý ở chỗ, dù cầu thủ thi đấu thất vọng, các đội bóng lớn vẫn đút túi khoản lợi nhuận kếch xù: Chelsea lãi 20 triệu bảng từ Delap, còn Man City kiếm lời 13 triệu bảng khi bán thủ môn dự bị James Trafford cho Leeds với giá 40 triệu bảng.
Bức tranh tài chính của nhóm "Big Six" bộc lộ sự mâu thuẫn cùng cực giữa thua lỗ và chi tiêu. Chelsea vừa công bố mức lỗ trước thuế kỷ lục của giải đấu lên tới 262 triệu bảng, Tottenham lỗ 120,6 triệu bảng, Man Utd lỗ 39,7 triệu bảng, và ngay cả Man City cũng ghi nhận khoản lỗ 9 triệu bảng. Trong nhóm đại gia này, chỉ duy nhất Liverpool có lãi với con số khiêm tốn 15,2 triệu bảng.
Bất chấp núi nợ, Man City vẫn thiết lập kỷ lục mua sắm mới với 458 triệu bảng, trong khi Chelsea và Tottenham đều tiêu tốn hơn 300 triệu bảng. Những bản hợp đồng vượt mốc 50 triệu bảng giờ đây đã trở thành tiêu chuẩn bình thường mới.
Nguyên nhân cốt lõi của cơn bão giá này nằm ở quy luật cung - cầu và dòng tiền luân chuyển khép kín. Các câu lạc bộ Ngoại hạng Anh ngày càng ưu tiên mua sắm những nhân tố "đã được kiểm chứng", đặc biệt là các tài năng trẻ người Anh như Anderson hay Rogers.
Sau những thương vụ hớ nặng khi tìm kiếm nhân tố từ các giải đấu bên ngoài như Serie A (trường hợp của Man Utd), các đội bóng chấp nhận trả mức phí bị thổi phồng để giao dịch nội bộ. Rất ít câu lạc bộ duy trì được mô hình tuyển trạch thông minh từ nước ngoài như Brentford (chiêu mộ Mamadou Sangare từ Lens giá 39 triệu bảng) hay Brighton (đầu tư Malick Yalcouyé chỉ 6 triệu bảng).
Thêm vào đó, nguồn tiền dồi dào từ giải VĐQG Saudi Arabia – điển hình là việc chi hơn 50 triệu bảng mua Tijjani Reijnders từ Man City – càng đẩy mặt bằng định giá lên cao.
Hệ quả là tiền bạc chỉ quanh quẩn giữa các đội bóng giàu có nhất và chảy vào túi giới môi giới, thay vì san sẻ xuống hệ thống các giải hạng dưới (EFL). Giải Ngoại hạng Anh đang tự giam mình trong một vòng xoáy tài chính độc hại: thua lỗ kỷ lục đi đôi với chi tiêu điên cuồng – một thực tế phát triển hoàn toàn thiếu bền vững.













