Một manh chiếu trải giữa vỉa hè còn hầm hập nóng, một ấm trà mạn lúc nào cũng được chêm thêm cho chuyện thêm nồng. Với người Hà Nội thế là cũng quá đủ cho một bữa tiệc bóng đá không hề kém sự sôi động như ở Brazil xa xôi. Xem bóng đá như vậy vừa giản dị mà lại thân thương vô cùng, bởi chẳng cứ gì người dân phố, một bác xích lô tạt qua, một cậu choai đi chơi về muộn nghe tiếng hô "vào... vào" cũng chẳng thể cưỡng nổi.
Tivi từ nhỏ đến lớn, bày từ nhà tràn ra vỉa hè, lăn lóc khắp nơi, khắp chốn đồng hành cùng nhịp bóng lăn. Nhà nhà, cũng vì thời tiết nực nội, chẳng thể ngủ sớm, quay ra xúm quanh cái tivi mà... thức cùng World Cup - đó là không khí của Hà Nội suốt mấy ngày vừa qua. Ăn bóng đá, ngủ bóng đá, đó là câu cửa miệng mà bất kỳ người dân nào cũng muốn nói ra vào lúc này.
Đêm Hà Nội dẫu oi nồng nhưng thực lạ, cứ đến giờ bóng lăn, cũng chẳng còn mấy ai thích thú lang thang đơn độc làm gì. Dường như mọi niềm đam mê của người Hà Nội đã dành trọn cho trái bóng tròn. Chợ đêm những ngày cuối tuần cũng chẳng mấy ai thiết tha buôn bán.
Quán cóc liêu xiêu ở mỗi góc phố ban ngày vắng vẻ là thế, đêm về lại thành tụ điểm hấp dẫn cho những đệ tử môn túc cầu. Người có tiền thì vừa ngồi nhẩn nha cốc trà đá vừa xem, người không có tiền, như mấy bác lao động ngoại tỉnh, thì ngồi phịch lên chiếc dép trên hè cũng bình phẩm ra trò.
Người dân phố cổ Hàng Buồm, Mã Mây, Hàng Bạc, Hàng Gai, Hàng Ngang, Hàng Đào... bao đời nay quen gắn với cuộc sống nơi vỉa hè, những ngày "uôn cúp" càng trở nên gắn bó mật thiết hơn. Có người chẳng mấy thích thú với bóng banh cũng thủng thỉnh ra xem để góp vui.
Những đêm xem bóng đá như vậy cúng là dịp để người trong phố ôn nhớ về bao kỷ niệm những ngày khốn khó đã qua. Có bà trên phố Hàng Bạc mới hôm kia còn mải chuyện bóng đá mà quên mất nhiệm vụ sáng hôm sau đưa cháu đi học. Sớm sau, đưa trẻ đến lớp, rồi đi xe máy về nhà trong tình trạng mắt nhắm, mắt mở, ngã dúi dụi trên đường. Tối thấy bà đầu băng một cục, vậy mà vẫn thấy... thức cùng bóng đá.
Hà Nội có những đêm bóng đá không ngủ.
Tivi từ nhỏ đến lớn, bày từ nhà tràn ra vỉa hè, lăn lóc khắp nơi, khắp chốn đồng hành cùng nhịp bóng lăn. Nhà nhà, cũng vì thời tiết nực nội, chẳng thể ngủ sớm, quay ra xúm quanh cái tivi mà... thức cùng World Cup - đó là không khí của Hà Nội suốt mấy ngày vừa qua. Ăn bóng đá, ngủ bóng đá, đó là câu cửa miệng mà bất kỳ người dân nào cũng muốn nói ra vào lúc này.
![]() |
Đêm Hà Nội dẫu oi nồng nhưng thực lạ, cứ đến giờ bóng lăn, cũng chẳng còn mấy ai thích thú lang thang đơn độc làm gì. Dường như mọi niềm đam mê của người Hà Nội đã dành trọn cho trái bóng tròn. Chợ đêm những ngày cuối tuần cũng chẳng mấy ai thiết tha buôn bán.
Quán cóc liêu xiêu ở mỗi góc phố ban ngày vắng vẻ là thế, đêm về lại thành tụ điểm hấp dẫn cho những đệ tử môn túc cầu. Người có tiền thì vừa ngồi nhẩn nha cốc trà đá vừa xem, người không có tiền, như mấy bác lao động ngoại tỉnh, thì ngồi phịch lên chiếc dép trên hè cũng bình phẩm ra trò.
Người dân phố cổ Hàng Buồm, Mã Mây, Hàng Bạc, Hàng Gai, Hàng Ngang, Hàng Đào... bao đời nay quen gắn với cuộc sống nơi vỉa hè, những ngày "uôn cúp" càng trở nên gắn bó mật thiết hơn. Có người chẳng mấy thích thú với bóng banh cũng thủng thỉnh ra xem để góp vui.
Những đêm xem bóng đá như vậy cúng là dịp để người trong phố ôn nhớ về bao kỷ niệm những ngày khốn khó đã qua. Có bà trên phố Hàng Bạc mới hôm kia còn mải chuyện bóng đá mà quên mất nhiệm vụ sáng hôm sau đưa cháu đi học. Sớm sau, đưa trẻ đến lớp, rồi đi xe máy về nhà trong tình trạng mắt nhắm, mắt mở, ngã dúi dụi trên đường. Tối thấy bà đầu băng một cục, vậy mà vẫn thấy... thức cùng bóng đá.
Hà Nội có những đêm bóng đá không ngủ.
Thu Huyền |
00:00 30/11/-0001















