Ngồi trong phòng và theo dõi EURO qua internet, bao giờ cũng chậm hơn trên tivi một hai phút, vì vậy tôi có thể đoán được tình hình thông qua những tiếng reo hò của hang xóm xung quanh. Trận đấu giữa Hà Lan và Đan Mạch lẽ ra phải là những tiếng reo hò, cổ vũ không ngớt nhưng đêm qua, cái xóm nhỏ không ầm ĩ như thế. Có lẽ vì ở đây có quá nhiều fan của cơn lốc màu da cam và có lẽ rằng tất cả mọi người ở đây đều ít nhiều thất vọng vì cái cách mà cơn lốc không đến… những người lớn tuổi thường mang những hoài niệm, họ thường coi quá khứ như một hình ảnh điển cố cho mọi quy chiếu từ hiện tại. Lại thêm rằng quá khứ của nền bóng đá xứ sở hoa tulip quá rực rỡ cho nên người ta cũng khó tránh khỏi cảm giác hụt hẫng và mong nhớ luyến tiếc thứ bóng đá tổng lực khi xưa… Thế giới bóng đá, chẳng bao giờ bình yên vì những nỗi buồn âm thầm nhưng dai dẳng như thế!
 |
| Nỗi thất vọng của Robben - Ảnh: Internet |
Sau khi Hà Lan gục ngã trước những chú lính chì Đan Mạch, ai cũng phấp phỏng lo âu cho những cỗ xe tăng, người ta e ngại về một điềm báo đi dễ khó về cho những đội bóng được đánh giá cao hơn. Thì ra, giữa cái nhịp sống xô bồ hang ngày, giữa cái ồn ào của bóng đá, vẫn có những góc khuất chẳng bình yên… “kẻ mạnh chưa chắc đã là kẻ thắng”, “kẻ thắng mới là kẻ mạnh”… đó là một trong những triết lí bóng đá được nhiều người thừa nhận.
EURO này, sẽ có nhiều cái tên lớn phải lo lắng vì những màn ra mắt EURO đã có quá nhiều biến cố rồi. Ba Lan dẫn trước nhưng rồi bị Hi Lạp trả một đòn hồi mã thương, Hà Lan được xếp ở một đẳng cấp cao hơn hẳn so với Đan Mạch nhưng rồi cũng thất thủ, BĐN chưa bao giờ là cái tên thực sự khiến người Đức lo lắng quá nhiều nhưng đêm qua, họ đã thắng rất nhọc nhằn và chỉ chiến thắng nhờ bàn thắng duy nhất của Gomez.
Bóng đá cũng như cuộc đời con người, chẳng bao giờ đi trên một con đường bằng phẳng… tất cả những ai đang bị cuốn theo guồng quay của trái bóng đều biết rằng, bóng đá là một nghề nhanh chóng mang đến những vinh quang nhưng cũng nhanh chóng lấy đi mọi danh vọng. Hôm qua vẫn còn là ứng cử viên vô địch nhưng ngày mai đã có thể thành khan giả ngồi ngoài cuộc chơi. Bóng đá không phẳng lặng để rồi nó là một thứ bạc bẽo ghê gớm… một phút thăng hoa có thể thành người hung nhưng một giây sai lầm cũng có thể hóa tội đồ mãi mãi. Càng được kì vọng nhiều, gánh nặng và áp lực ngày càng lớn…
Giữa một thế giới bóng đá chưa bao giờ bình yên như thế khiến con người ta càng phải bản lĩnh hơn, mãnh mẽ hơn để chống chọi lại mọi sóng gió. Phong độ là nhất thời, đẳng cấp là mãi mãi, nhưng nếu như phong độ liên tục sa sút thì cái đẳng cấp gây dựng bấy lâu cũng theo đó mà tan biến vào hư không. Để người ta mãi nhớ về một đẳng cấp có tên Hà Lan, Đức, Ý hay TBN,… những ông lớn này có lẽ còn phải làm nhiều hơn nữa…!
Có lẽ với nhiều người, bóng đá bình yên là lúc bóng đá “không bình yên” nhất, nghĩa là người ta cho rằng đã là bóng đá thì phải có những đột biến bất ngờ, nhưng xét cho cùng, để chấp nhận một thất bại trước nay vẫn là điều quá khó!
(Bạn đọc: Trang Milan)
| * Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc. Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@tinthethao.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây. Trân trọng, Ban biên tập TinTheThao.com.vn | |
00:00 30/11/-0001