![]() |
Thất bại trước Galatasaray sẽ giúp các cầu thủ trẻ Schalke trưởng thành nhanh chóng hơn |
Gelsenkirchen, thành phố nơi Schalke đặt đại bản doanh, được ví như là “thủ đô” của Thổ Nhĩ Kỳ trong lòng nước Đức. Sau chiến tranh thế giới lần thứ hai, nước Đức đã đón nhận làn sóng di cư ồ ạt, trong đó có những người Thổ. Họ đến Đức, tái thiết một đất nước từ đống đổ nát rồi coi đó là quê hương thứ hai. Theo năm tháng, cộng đồng người Thổ ở Gelsenkirchen nói riêng, và Đức nói chung, càng lớn mạnh. Khi Galatasaray đến Veltins Arena làm khách, họ cũng không quá choáng ngợp vì sự hậu thuẫn to lớn từ các đồng hương trên khán đài.
Schalke bước vào trận đấu với chút lợi thế là bàn thắng ghi được trên sân khách sau trận hòa 1-1 ở lượt đi. Tỷ số hòa không bàn thắng trên sân nhà là đủ giành quyền vào tứ kết, đồng nghĩa với việc Schalke phải thật sự sẵn sàng cho các phương án phòng ngự. Tuy nhiên, trong vòng hơn 90 phút, khung thành của thủ môn Timo Hildebrand đã ba lần bị các cầu thủ Galatasaray đánh chiếm, trong đó một lần từ tình huống cố định (dàn xếp đá phạt, Hamit Altintop sút xa tuyệt đẹp từ ngoài vòng cấm) và hai lần từ các pha phản công.
Umut Bulut ấn định tỷ số 3-2 ở phút bù giờ thứ năm, trong tình huống ba đánh hai, đó là cái giá tất yếu phải trả, khi Schalke đã dồn toàn lực vây hãm khung thành Galatasaray trong một “canh bạc tất tay”. Nhưng bàn thua thứ hai, một pha phản công cực nhanh từ cú phá bóng của Albert Riera lên cho Burak Yilmaz đua tốc độ với Benedikt Hoewedes thì hoàn toàn có thể tránh được. Marco Hoeger đủ sức ngăn cản Riera phá bóng như chuyền, và Hoewedes có lợi thế để che chắn tốt hơn cho Hildebrand bằng khả năng tỳ đè thay vì để đồng đội bất lực nhìn trái bóng được tâng qua đầu vào khung thành trống.
Nói thì dễ, nhưng làm được mới khó. Cần phải lưu ý rằng ngoài việc thiếu vắng chân sút chủ lực Klaas-Jan Huntelaar vì chấn thương thì huấn luyện viên Jens Keller - một người mới 42 tuổi - đã mạnh dạn tung ra sân đội hình xuất phát với tám cầu thủ sinh từ năm 1998 trở về sau, trong đó có đến hai người mới 19 tuổi (hậu vệ trái Sead Kolasinac và tiền vệ trung tâm Julan Draxler). Bộ tứ vệ của Schalke không ai vượt quá 25 tuổi. Nhìn chung, Schalke quá non trẻ để chiến thắng một đội bóng già dặn như Galatasaray.
Nhưng bóng đá cũng như cuộc sống, không phải lúc nào kết quả đều là thước đo cuối cùng. Vượt lên tất cả, điều quan trọng là thầy trò ông Keller đã nỗ lực hết sức mình, chiến đấu đến hơi thở cuối cùng bằng khát khao của tuổi trẻ và sức mạnh ý chí của một đội bóng Đức, trước khi Bulut tung ra cú đấm quyết định. Thất bại này có thể là một kết quả đáng buồn, nhưng cũng là bài học xương máu để những người trẻ như Hoewedes, Kolasinac, Neustaedter, Draxler hay Pukki thêm vững vàng cho những chiến thắng đang chờ đợi Schalke trong tương lai.
Thất bại là đau đớn, là tiếc nuối, nhưng cũng là lò lửa để tôi luyện nên những “Iron Man” - chiến binh sắt thép, một đặc trưng ở vùng Ruhr, nơi được mệnh danh là trái tim của ngành công nghiệp nặng của nước Đức.
Đông Hà |
00:00 30/11/-0001