Phẩm chất người quân tử

20:33 Thứ hai 02/04/2012

Vòng 12 V.League - vòng đấu mà Vicem Hải Phòng quyết định dốc hết vốn liếng để giải quyết CLB Bóng đá Hà Nội trên sân Lạch Tray rốt cuộc vẫn là một vòng đấu đen đủi của bóng đá Hải Phòng. Vòng đấu mà sau đấy, HLV Lê Thụy Hải đã bị giới phóng viên hỏi thẳng: “Ông có muốn từ chức hay không?”.

1. Những thông tin hậu trường cho hay, sau một chuỗi trận đầu toàn hòa và thua, người Hải Phòng đã cẩn thận “cúng lễ” trên sân Lạch Tray với hy vọng vận đen sẽ không còn ám lấy mình.

Nhưng chiều thứ bảy vừa rồi, nhìn cái cách Đình Tùng đối diện với khung thành CLB Bóng đá Hà Nội nhưng lại sút bóng hệt như sợ bóng đau, hay cái cảnh chân tiền Fargan đập nhả với các đồng đội rất “ngọt” nhưng sau đó lại sút bóng ngây ngô chưa từng thấy thì mới hiểu đúng là Hải Phòng “đen” thật. Chính vì đen nên họ chỉ có được 1 điểm trong một trận đấu mà họ xứng đáng có được 3 điểm. Và với 1 điểm vỏn vẹn ở vòng 12, Hải Phòng chắc chắn đã đứng bét bảng V.League sau giai đoạn lượt đi.

HLV Lê Thụy Hải quyết không rời Hải Phòng trong hoàn cảnh khó khăn. Ảnh: Quang Minh.

Phòng họp báo sân Lạch Tray sau trận cầu đen đủi của bóng đá Hải Phòng, HLV trưởng Lê Thụy Hải đã nói rất nhiều. Từ việc khẳng định lại quân mình quá thiếu và quá yếu cho tới việc hy vọng vào những sự tăng cường nhân sự trong giai đoạn nghỉ giữa mùa. Tất cả những điều ấy không mới, bởi ông đã nói như thế ngay từ khi bất ngờ nhậm chức HLV trưởng đất Cảng cách đây hơn một tháng.

Nhưng có một điều mới và rất mới ở vị HLV có tính cách ngang tàng này, đó là lần đầu tiên ông nói đến khả năng thôi việc: “Ngay bây giờ, nếu ban lãnh đạo đội bóng bảo tôi nghỉ, tôi sẽ nghỉ tức thời”. Song không dừng lại ở đây, ông Hải đã lập tức nói thêm: “Nhưng Hải Phòng yếu thì mới mời tôi về. Giờ mà bỏ họ đi thì hèn quá”. Ông Hải nói đúng, một người cầm lái mà bỏ con thuyền trong cảnh con thuyền đang chao đảo thì quá hèn. Và một người như ông thì tất, lẽ, dĩ, ngẫu không thể “hèn” như vậy được!

2. Thời ông Hải còn dẫn SHB.Đà Nẵng nhưng sau đó lại “chết oan” trên cương vị HLV phó ĐT U.23 QG dự SEA Games 25 (“chết” vì SEA Games ấy một nhóm cầu thủ U.23 bán độ) thì lãnh đạo Đà Nẵng đã tìm đủ mọi cách loại ông để làm cái việc mà theo họ là “giữ lại hình ảnh đội bóng”.

Thế là một buổi trưa, hai lãnh đạo đội bất ngờ lên phòng ông Hải nhưng cứ loay hoa loay hoay không dám nói thẳng điều mình muốn nói. Rất thẳng thắn, và rất quân tử, ông Hải “bộp” ngay: “Các anh muốn tôi thôi việc chứ gì? Không phải vòng vo đâu, tôi thôi việc ngay lập tức”. Chỉ hơn một tiếng sau, đơn thôi việc của ông Hải đã được gửi tới lãnh đạo đội, và cũng chỉ vài tiếng sau ông đã chủ động họp đội để chia tay cầu thủ. Buổi chia tay ấy, hơn một cầu thủ Đà Nẵng khóc vì “bố” Hải và cương quyết đề nghị “bố” ở lại. Nhưng ông Hải vẫn quyết định ra đi, và để lại một câu nói bất hủ: “Đã sống thì phải là người quân tử”.

V.League một năm về trước, sau những va chạm không đáng có với ông bầu Nguyễn Văn Đệ của Thanh Hóa, ông Hải cũng chủ động xin rút khỏi Thanh Hóa, thay vì ở lại theo kiểu “cố đấm ăn xôi”. Xung quanh câu chuyện này có một chi tiết mà không phải ai cũng biết, cũng hiểu, đó là ông Hải chấp nhận “đơn phương chấm dứt hợp đồng” bằng cách đền ngược trở lại cho phía Thanh Hóa 319 triệu đồng. Xưa nay, người ta chỉ nghe việc các đội bóng phải đền tiền cho HLV khi sa thải HLV, chứ chưa ai nghe tới chuyện HLV chấp nhận đền ngược trở lại cho đội bóng để được “tự do” như ông Hải cả.

3. Kể lại những lần chia tay của ông Hải với bóng đá Thanh Hóa và bóng đá Đà Nẵng để thấy rằng với ông việc “mất chức” là một việc hết sức bình thường. Nó bình thường hệt như khi ông bốp chát với lãnh đạo đội khi cứ bị lãnh đạo đội can thiệp vào chuyện chuyên môn của mình. Nó cũng bình thường hệt như khi ông từ chối bắt tay ông bầu Nguyễn Văn Đệ của Thanh Hóa vì “tôi không coi ông ấy là bạn nữa” – lời ông Hải. Thế nên bây giờ bảo ông có ham hố cái ghế thuyền trưởng Hải Phòng không thì cá nhân tôi tin câu trả lời là “không”. Vấn đề nằm ở một sự thực, đúng như những gì ông chia sẻ: “Hải Phòng đang khó khăn thế này, nếu chủ động bỏ Hải Phòng thì hèn quá”.

Xưa nay tôi vẫn nghĩ người quân tử là người dám bỏ tất cả vinh hoa phú quý để bảo vệ thanh danh của mình. Và người quân tử cũng phải là người dám sống chết tới cùng với một con tàu, ngay cả khi biết rằng con tàu ấy đang dần đắm.

Nói chuyện bóng đá, nói chuyện ông Lê Thụy Hải xét cho cùng cũng để trở lại với những ngẫm nghĩ muôn thuở về “người quân tử” và những “phẩm chất quân tử” trong cuộc sống này!
Phan Đăng | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục