Trong trái tim những người yêu bóng đá sẽ nhớ mãi những hình ảnh tuyệt vời của lòng kiên cường, của sự nỗ lực không biết mệt mỏi để khẳng định niềm tự hào, lòng tự tôn dân tộc. Những cuộc chạm trán được cho là chênh lệch về đẳng cấp giữa những ứng cử viên vô địch và những đội bóng được đánh giá thấp hơn trong những trận đấu đã qua của vòng 1/8 đã cho người ta thấy rằng như vậy mới đúng là bóng đá. Đó là một môn thể thao của những bất ngờ, của những nghiệt ngã khó lường. Những đánh giá cao thấp về đẳng cấp, những phân tích dựa trên sự đối đầu trong quá khứ, về sự chênh lệch trên bảng xếp hạng FIFA cũng chỉ là những dự đoán mà thôi. Bởi vì chỉ cần một phút sảy chân, một tình huống sai lầm cũng sẽ khiến tất cả thay đổi.
Những đội bóng được đánh giá cao hơn trong vòng hai cuối cùng đều đã giành quyền đi tiếp. Nhưng những gì ấn tượng nhất còn lại sau mỗi trận đấu chính là những màn trình diễn tuyệt vời đầy quả cảm và kiên cường của những đội được gọi là “cửa dưới”. Chỉ cần có quyết tâm, chỉ cần không từ bỏ hi vọng thì không có gì là không thể làm được. Dù rằng may mắn đôi lúc bỏ quên họ thì trong những gì có thể tự mình giành lấy trong tầm tay họ đã làm bằng tất cả sức lực có thể. Dẫu rằng fan hâm mộ của Brazil, Hà Lan hay Đức đều rất đông đảo song bất kì ai công bằng cũng phải thừa nhận rằng Chilê, Mexico, Algeria đều đã là những người chiến thắng.
Họ chiến thắng theo đúng tinh thần của môn thể thao vua, chiến thắng chính bản thân mình, chiến đấu bằng toàn bộ sức lực và tinh thần. Tôi sẽ không thể quên được một Chile bản lĩnh, đoàn kết đã làm cho những vũ công samba trở thành những diễn viên phụ trên sân, những loạt sút luân lưu cân não đã khiến người Brazil thót tim hú vía, biến những khoảnh khắc ấy trở nên thật khó quên với tất cả những ai chứng kiến. Những giọt nước mắt cay đắng nghẹn ngào ấy rồi sẽ là động lực để họ hướng tới tương lai và tôi tin sẽ không lâu sau những con người Chile sẽ khiến Tổ quốc họ khóc trong niềm hạnh phúc chiến thắng.
Với Mexico, hẳn người ta sẽ không thể nào quên được anh – thủ môn mang tên Guillermo Ochoa. Với sự xuất sắc của mình, Ochoa đã chứng minh cho cả thế giới thấy rằng một người bình thường cũng có thể tỏa sáng và làm nên những điều kì diệu. Ochoa và các đồng đội cũng không thể vượt qua ranh giới thiên đường và địa ngục, người Hà Lan đã may mắn hơn họ trong một khoảnh khắc mà ông trời ưu ái dành tặng. Nhưng màu áo xanh ấy sẽ còn thắp lên hi vọng cho Mexico, sẽ mãi đẹp trong lòng những người yêu bóng đá.
“Có thể bạn không cao, nhưng người khác cũng phải ngước nhìn”. Có lẽ câu nói này đúng với Chile, Mexico và cả Algeria nữa. Không phải là những ứng cử viên vô địch, cũng không phải là những người giành chiến thắng nhưng họ vẫn khiến cả thế giới phải thán phục và dành sự tôn trọng chân thành nhất.
Sau những lời chia tay ấy, vẫn còn những điều tuyệt vời nằm lại trong lòng khán giả. Nó không bao giờ có thể mất đi như một kỉ niệm của mùa hè World Cup 2014. Chia tay rồi, hẹn bốn năm sau ta gặp lại nhé!
(Bạn đọc: Chiaki)
![]() |
World Cup 2014 thật sự là cuộc nổi dậy của những "chú ngựa ô". Ảnh: Internet |
Những đội bóng được đánh giá cao hơn trong vòng hai cuối cùng đều đã giành quyền đi tiếp. Nhưng những gì ấn tượng nhất còn lại sau mỗi trận đấu chính là những màn trình diễn tuyệt vời đầy quả cảm và kiên cường của những đội được gọi là “cửa dưới”. Chỉ cần có quyết tâm, chỉ cần không từ bỏ hi vọng thì không có gì là không thể làm được. Dù rằng may mắn đôi lúc bỏ quên họ thì trong những gì có thể tự mình giành lấy trong tầm tay họ đã làm bằng tất cả sức lực có thể. Dẫu rằng fan hâm mộ của Brazil, Hà Lan hay Đức đều rất đông đảo song bất kì ai công bằng cũng phải thừa nhận rằng Chilê, Mexico, Algeria đều đã là những người chiến thắng.
Họ chiến thắng theo đúng tinh thần của môn thể thao vua, chiến thắng chính bản thân mình, chiến đấu bằng toàn bộ sức lực và tinh thần. Tôi sẽ không thể quên được một Chile bản lĩnh, đoàn kết đã làm cho những vũ công samba trở thành những diễn viên phụ trên sân, những loạt sút luân lưu cân não đã khiến người Brazil thót tim hú vía, biến những khoảnh khắc ấy trở nên thật khó quên với tất cả những ai chứng kiến. Những giọt nước mắt cay đắng nghẹn ngào ấy rồi sẽ là động lực để họ hướng tới tương lai và tôi tin sẽ không lâu sau những con người Chile sẽ khiến Tổ quốc họ khóc trong niềm hạnh phúc chiến thắng.
Với Mexico, hẳn người ta sẽ không thể nào quên được anh – thủ môn mang tên Guillermo Ochoa. Với sự xuất sắc của mình, Ochoa đã chứng minh cho cả thế giới thấy rằng một người bình thường cũng có thể tỏa sáng và làm nên những điều kì diệu. Ochoa và các đồng đội cũng không thể vượt qua ranh giới thiên đường và địa ngục, người Hà Lan đã may mắn hơn họ trong một khoảnh khắc mà ông trời ưu ái dành tặng. Nhưng màu áo xanh ấy sẽ còn thắp lên hi vọng cho Mexico, sẽ mãi đẹp trong lòng những người yêu bóng đá.
“Có thể bạn không cao, nhưng người khác cũng phải ngước nhìn”. Có lẽ câu nói này đúng với Chile, Mexico và cả Algeria nữa. Không phải là những ứng cử viên vô địch, cũng không phải là những người giành chiến thắng nhưng họ vẫn khiến cả thế giới phải thán phục và dành sự tôn trọng chân thành nhất.
Sau những lời chia tay ấy, vẫn còn những điều tuyệt vời nằm lại trong lòng khán giả. Nó không bao giờ có thể mất đi như một kỉ niệm của mùa hè World Cup 2014. Chia tay rồi, hẹn bốn năm sau ta gặp lại nhé!
(Bạn đọc: Chiaki)
|
00:00 30/11/-0001