Ánh đèn Zurich và hơi thở của lịch sử
Đêm 7/1/2013, sương mù của mùa đông Thụy Sĩ bao phủ bên ngoài khán phòng Kongresshaus nhưng bên trong, bầu không khí lại cô đặc bởi sự ngưỡng mộ và lòng tôn kính. Những tên tuổi lẫy lừng nhất của làng túc cầu thế giới đều có mặt, ngồi lặng im dưới ánh đèn sân khấu rực rỡ.
Người ta thấy Sir Alex Ferguson với ánh mắt tinh tường và cả những huyền thoại đương đại đang náo nức chờ đợi. Tất cả đều biết họ đang hiện diện ở đó không phải để chứng kiến một cuộc đua, mà để chiêm ngưỡng một cột mốc lịch sử mà có lẽ hàng trăm năm sau vẫn khó ai có thể chạm tới.
Trong bộ vest chấm bi đen trắng đầy phá cách, một lựa chọn gây kinh ngạc và sau này trở thành biểu tượng thời trang của đêm đó, Lionel Messi ngồi ở hàng ghế đầu. Anh trông nhỏ bé, có chút rụt rè như chính cậu bé Leo năm nào mới đặt chân đến lò đào tạo La Masia với tờ hợp đồng trên khăn giấy.
Nhưng sự tĩnh lặng của Messi lại tỉ lệ nghịch với cơn bão đang cuộn trào trong lòng người hâm mộ bóng đá toàn cầu. Khán phòng không chờ đợi xem ai thắng, bởi kết quả dường như đã được định đoạt bởi một năm 2012 không tưởng. Họ chờ đợi giây phút cái tên Messi được xướng lên để chính thức đóng dấu vào một chương sử thi vĩ đại nhất.
Kẻ chinh phục những giới hạn không tưởng
Năm 2012, năm dẫn tới danh hiệu này, không chỉ là một năm thi đấu bóng đá, đó là một cuộc thảm sát các kỷ lục của "El Pulga". Hãy tưởng tượng một cầu thủ ghi trung bình hơn 1,7 bàn mỗi trận trong suốt cả một năm dài. Messi đã chơi bóng như thể anh đang cầm trên tay bảng điều khiển của một trò chơi điện tử, nơi mọi quy luật vật lý đều bị bẻ cong. 91 bàn thắng trong một năm dương lịch, phá vỡ kỷ lục tưởng chừng không bao giờ có thể xô đổ của "Kẻ dội bom" Gerd Muller lập nên từ năm 1972.
Mỗi bàn thắng của Messi trong năm đó đều mang một sắc thái riêng, từ những pha solo qua 4-5 hậu vệ đối phương đến những cú sút phạt cầu vồng xé toang mành lưới. Nhưng đằng sau những con số vô hồn đó là một sức chịu đựng bền bỉ. Anh bị đối phương "chặt chém" không thương tiếc, bị vây hãm bởi những hàng phòng ngự tầng tầng lớp lớp nhưng Messi vẫn đứng vững.
Anh không chỉ là người giỏi nhất, anh dường như đang khiêu vũ giữa những làn đạn. Cả thế giới khi ấy bị chia làm hai nửa, một bên sùng bái anh như một vị thánh, nửa còn lại hoài nghi liệu anh có thực sự là con người? Giữa bối cảnh một Cristiano Ronaldo đang ở đỉnh cao phong độ và một Andres Iniesta hào hoa vừa lên ngôi vô địch EURO, Messi vẫn sừng sững như một ngọn Everest không thể chinh phục.
Cuộc đối đầu lịch sử và sự cô độc trên đỉnh cao
Để hiểu được tầm vóc của Quả bóng vàng thứ 4 này, phải nhắc đến sự hiện diện của Cristiano Ronaldo. Năm 2012, Ronaldo cũng đã có một mùa giải phi thường khi đưa Real Madrid lật đổ đế chế Barca tại La Liga. Sự cạnh tranh giữa họ đã đẩy bóng đá lên một tầm cao mới, nơi mà xuất sắc thôi là chưa đủ, bạn phải là duy nhất. Đêm đó tại Zurich, ánh đèn sân khấu đôi khi quét qua gương mặt góc cạnh, đầy khao khát của CR7. Đó là một sự im lặng đầy kiêu hãnh của một kẻ thách thức vĩ đại nhất mà Messi từng gặp.
Thế nhưng, Messi đã biến sự cạnh tranh ấy thành phông nền cho màn trình diễn cá nhân rực rỡ nhất. Anh không chỉ ghi bàn, anh còn kiến tạo, điều tiết lối chơi và truyền cảm hứng cho một Barca đang trong giai đoạn chuyển giao đầy biến động sau khi Pep Guardiola ra đi.
Sự cô độc trên đỉnh cao của Messi vào ngày 7/1 năm ấy không phải là sự xa lánh, mà là khoảng cách về trình độ quá lớn so với phần còn lại của thế giới.
Khoảnh khắc cái tên Messi trở nên bất tử
Giây phút Fabio Cannavaro mở phong bì và xướng tên Lionel Messi, cả khán phòng đứng dậy vỗ tay không ngớt. Tiếng vỗ tay kéo dài như không bao giờ dứt, rung chuyển cả khán phòng Kongresshaus. Đó không phải là nghi thức xã giao, đó là sự tôn phục của cả một nền bóng đá dành cho một con người đã tái định nghĩa lại sự hoàn hảo. Messi bước lên sân khấu, nụ cười vẫn ngượng nghịu như thể anh vừa ghi bàn thắng đầu tiên ở sân tập.
Ánh mắt của Ronaldo phía dưới khán đài thoáng chút đượm buồn, nỗi buồn của một ngôi sao đã chiến đấu hết mình nhưng vẫn phải chấp nhận kẻ đứng trên là một thiên mệnh. Trong khi đó, Andres Iniesta nở nụ cười rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy sự tự hào cho người đồng đội thân thiết.
Khi Messi nâng cao Quả bóng vàng thứ tư liên tiếp trên tay, một khoảnh khắc tĩnh lặng kỳ lạ bao trùm trong tâm trí những người chứng kiến. Bốn quả bóng vàng xếp cạnh nhau, một kỷ lục vô tiền khoáng hậu. Chúng không chỉ là những khối kim loại quý giá, chúng là bốn chương chói lọi nhất trong lịch sử bóng đá hiện đại.
"Tôi thực sự không thể tin được," Messi nói với chất giọng khiêm tốn, nhưng cả thế giới đều hiểu rằng, từ giây phút đó, anh đã không còn là một cầu thủ bóng đá bình thường. Anh đã trở thành một biểu tượng bất tử.
Dư âm của một kỷ nguyên vàng và bài học cho hậu thế
Danh hiệu thứ tư liên tiếp vào ngày 7/1 ấy đã thay đổi hoàn toàn cách chúng ta nhìn nhận về bóng đá. Nó chấm dứt kỷ nguyên của những sự so sánh vụn vặt và mở ra một cuộc tranh luận lớn hơn, Messi là vĩ đại nhất lịch sử. Ngày đó không chỉ đánh dấu thành tích của một cá nhân, nó là biểu tượng cho sự thăng hoa của triết lý bóng đá tấn công, nơi sự khéo léo và trí tuệ chiến thắng thể chất thô ráp.
Sau đêm Zurich, Messi không dừng lại. Anh tiếp tục vấp ngã, tiếp tục đứng dậy và cuối cùng đã hoàn tất bộ sưu tập vĩ đại của mình tại Qatar 2022 với chức vô địch World Cup. Nhưng cột mốc 4 Quả bóng vàng liên tiếp vẫn luôn được nhắc lại như thời điểm "vàng son" nhất, nơi Messi đạt tới trạng thái "thuần khiết" nhất của bóng đá. Mỗi khi nhắc lại ngày 7/1/2013, chúng ta không chỉ nhắc về một giải thưởng, chúng ta nhắc về một lời tuyên ngôn rằng giới hạn của con người sinh ra là để một thiên tài như Messi phá bỏ.
Để cùng sống lại những thời khắc đã định hình lịch sử bóng đá, quý độc giả có thể theo dõi thêm các bài viết khác trong chuyên mục.
Ngày này năm xưa: Van Dijk ra mắt rực rỡ khởi đầu cho sự hồi sinh của Liverpool
Ngày này năm xưa: Hiệu ứng Ronaldo tại Al Nassr thay đổi bản đồ bóng đá














