Bóng đá châu Phi có tiềm năng lớn
Trong một buổi bình luận bóng đá, nhà báo Vũ Công Lập cho biết trong một nghiên cứu tại Đức, người ta chỉ ra rằng ba yếu tố quan trọng nhất của môn bóng đá là tốc độ, kỹ thuật và thể lực. Yếu tố quan trọng nhất và quyết định nhất trong ba yếu tố này chính là thể lực.
Điều này xem ra rất có lý. Bởi tốc độ và kỹ thuật rốt cuộc cũng phải có thể lực mới thực hiện được. Mà nói về thể lực thì có ai hơn được châu Phi. Đấy cũng là lý do tin tưởng rằng nếu có một nền bóng đá chuyên nghiệp ở các quốc gia Lục địa đen, xứ sở này sẽ thống trị World Cup.
Thực tế cũng cho thấy, châu Phi có rất nhiều tiềm năng để trở thành một thế lực bóng đá mạnh mẽ. Nigieria và Cameroon từng vô địch bộ môn bóng đá ở Olympic. Còn ở giải vô địch U20 thế giới – giải đấu do FIFA tổ chức hai năm một lần – Nigieria và Ghana cũng đã giúp châu Phi có đến 5 lần góp mặt ở trận đấu chung kết (vô địch một lần với Ghana năm 2009). Ngoài châu Mỹ và châu Âu ra, cũng chỉ có châu Phi mới có những cầu thủ ở đẳng cấp thế giới. Những danh thủ như Eto’o, Drogba,… ở thời đỉnh cao hay những Yaya Toure hiện tại là nỗi thèm khát của tất cả các đội bóng hàng đầu châu Âu.
Nhưng đến bây giờ bóng đá châu Phi vẫn chưa thể cất cánh ở World Cup
Nhưng ở cấp độ đội tuyển, thành tích của các đội châu Phi là rất kém cỏi nếu so với tiềm năng to lớn của họ. Ngay cả khi so sánh thành tích của các đội châu Phi với các đội châu Á, vốn có thể hình thể lực kém hẳn, họ cũng chẳng hơn gì (kể cả nếu loại đi thành tích hạng tư World Cup vốn nhiều scandal của Hàn Quốc năm 2002).
Nhìn cách các cầu thủ của những đội tuyển châu Phi đã và đang đua nhau đình công ngay trong World Cup thì có thể khẳng định rằng cái tương lai bóng đá châu Phi thống trị thế giới còn khuya mới tới. Hết Cameroon rồi đến Ghana, và chẳng bao lâu sau thì Nigieria cũng tiếp bước trong cuộc đua đình công đòi tiền thưởng với LĐBĐ nước nhà. Không biết có phải vì lo sợ quân mình cũng nổi loạn hay không mà LĐBĐ Ghana đã phải chuyển nóng 1 triệu đô đến Brazil. Với thái độ thi đấu như vậy, làm sao có thể thành công được. Có thể nói, các đội tuyển châu Phi chưa đá đã thấy thua rồi.
Một số nhà chuyên môn thậm chí còn cho rằng bóng đá châu Phi đang xuống dốc. Nhận xét như thế thì có phần hơi quá. Nhưng quả thật thành tích của các đội bóng châu Phi đang rất không tương xứng với tiềm năng bóng đá của châu lục được xem là cái nôi của loài người.
Dù sao thì cũng nên cảm thông với các cầu thủ châu Phi
Trong khi các cầu thủ Hy Lạp đã có hành động rất đẹp là xin từ chối nhận tiền thưởng cho thành tích lọt vào vòng knock-out thì câu chuyện đòi tiền thưởng của các các cầu thủ ở các đội tuyển châu Phi không phải mới xảy ra lần đầu.
Đòi tiền thưởng, đình công, dọa bỏ giải, dưới con mắt người khác, các cầu thủ châu Phi đang làm FIFA cũng phải đau đầu. Sự việc cứ tiếp diễn hết giải đấu này đến giải đấu khác thật sự khiến người ta thấy cay đắng và bất lực. Cách cư xử ấy của các cầu thủ châu Phi nếu đem so sánh với thái độ các cầu thủ Hy Lạp thật là một nỗi hổ thẹn ghê gớm.
Nhưng nếu nhìn bằng một đôi mắt khác – ‘Đôi mắt’ của Nam Cao chẳng hạn – có lẽ chúng ta cũng nên có phần nào đó thông cảm với các cầu thủ châu Phi.
Có nhiều cầu thủ châu Phi thi đấu ở trong nước, và tất nhiên là thu nhập không cao, tiền thưởng trở thành một thu nhập rất lớn của họ. Cái cảnh những cầu thủ ở Lục địa đen nhận tiền thưởng bằng tiền mặt thoạt nhìn có vẻ rất phản cảm, nhưng nghĩ kỹ lại cũng thấy rất tội nghiệp. Chúng ta nên biết rằng một số cầu thủ thậm chí còn chẳng có tài khoản ngân hàng. Cũng nên thông cảm cho sự thiếu hiểu biết của họ thay vì cứ chỉ trích sự thiếu ý thức của họ.
Có một điều chắc chắn, nếu các cầu thủ không làm căng, có lẽ sau giải đấu họ sẽ rất khó khăn mới có được món tiền thưởng mà họ xứng đáng có. Mà vấn đề vô tổ chức của các quốc gia châu Phi hiện diện cả ở trong những người đứng Nhà nước chứ đâu riêng gì các LĐBĐ. Về điều này, hẳn FIFA cũng đành bó tay.
Muốn thay đổi bộ mặt bóng đá châu Phi có lẽ trước hết phải từ cơ chế chính trị, rồi đến kinh tế, giáo dục,... sau đó mới là bóng đá. Nói tóm lại, đó là những vấn đề quá vĩ mô, và nó cần có thời gian.
Có trách, chắc tạm thời nên trách… Pele. Vua bóng đá vốn nổi tiếng hay đoán trật, vậy mà còn dám dự đoán sẽ có đội châu Phi vô địch World Cup trước năm 2000, bảo sao bóng đá châu Phi không phất lên được.
(Bạn đọc: Đoàn Thiên Ý)
Trong một buổi bình luận bóng đá, nhà báo Vũ Công Lập cho biết trong một nghiên cứu tại Đức, người ta chỉ ra rằng ba yếu tố quan trọng nhất của môn bóng đá là tốc độ, kỹ thuật và thể lực. Yếu tố quan trọng nhất và quyết định nhất trong ba yếu tố này chính là thể lực.
![]() |
Các cầu thủ Nigieria ăn mừng lọt vào vòng knock-out. Ảnh: Internet. |
Điều này xem ra rất có lý. Bởi tốc độ và kỹ thuật rốt cuộc cũng phải có thể lực mới thực hiện được. Mà nói về thể lực thì có ai hơn được châu Phi. Đấy cũng là lý do tin tưởng rằng nếu có một nền bóng đá chuyên nghiệp ở các quốc gia Lục địa đen, xứ sở này sẽ thống trị World Cup.
Thực tế cũng cho thấy, châu Phi có rất nhiều tiềm năng để trở thành một thế lực bóng đá mạnh mẽ. Nigieria và Cameroon từng vô địch bộ môn bóng đá ở Olympic. Còn ở giải vô địch U20 thế giới – giải đấu do FIFA tổ chức hai năm một lần – Nigieria và Ghana cũng đã giúp châu Phi có đến 5 lần góp mặt ở trận đấu chung kết (vô địch một lần với Ghana năm 2009). Ngoài châu Mỹ và châu Âu ra, cũng chỉ có châu Phi mới có những cầu thủ ở đẳng cấp thế giới. Những danh thủ như Eto’o, Drogba,… ở thời đỉnh cao hay những Yaya Toure hiện tại là nỗi thèm khát của tất cả các đội bóng hàng đầu châu Âu.
Nhưng đến bây giờ bóng đá châu Phi vẫn chưa thể cất cánh ở World Cup
Nhưng ở cấp độ đội tuyển, thành tích của các đội châu Phi là rất kém cỏi nếu so với tiềm năng to lớn của họ. Ngay cả khi so sánh thành tích của các đội châu Phi với các đội châu Á, vốn có thể hình thể lực kém hẳn, họ cũng chẳng hơn gì (kể cả nếu loại đi thành tích hạng tư World Cup vốn nhiều scandal của Hàn Quốc năm 2002).
![]() |
Algeria lần đầu vào vòng 16 đội ở một kỳ World Cup. Ảnh: Internet. |
Nhìn cách các cầu thủ của những đội tuyển châu Phi đã và đang đua nhau đình công ngay trong World Cup thì có thể khẳng định rằng cái tương lai bóng đá châu Phi thống trị thế giới còn khuya mới tới. Hết Cameroon rồi đến Ghana, và chẳng bao lâu sau thì Nigieria cũng tiếp bước trong cuộc đua đình công đòi tiền thưởng với LĐBĐ nước nhà. Không biết có phải vì lo sợ quân mình cũng nổi loạn hay không mà LĐBĐ Ghana đã phải chuyển nóng 1 triệu đô đến Brazil. Với thái độ thi đấu như vậy, làm sao có thể thành công được. Có thể nói, các đội tuyển châu Phi chưa đá đã thấy thua rồi.
Một số nhà chuyên môn thậm chí còn cho rằng bóng đá châu Phi đang xuống dốc. Nhận xét như thế thì có phần hơi quá. Nhưng quả thật thành tích của các đội bóng châu Phi đang rất không tương xứng với tiềm năng bóng đá của châu lục được xem là cái nôi của loài người.
Dù sao thì cũng nên cảm thông với các cầu thủ châu Phi
Trong khi các cầu thủ Hy Lạp đã có hành động rất đẹp là xin từ chối nhận tiền thưởng cho thành tích lọt vào vòng knock-out thì câu chuyện đòi tiền thưởng của các các cầu thủ ở các đội tuyển châu Phi không phải mới xảy ra lần đầu.
![]() |
Cầu thủ Ghana hôn tiền thưởng. Ảnh: Internet. |
Đòi tiền thưởng, đình công, dọa bỏ giải, dưới con mắt người khác, các cầu thủ châu Phi đang làm FIFA cũng phải đau đầu. Sự việc cứ tiếp diễn hết giải đấu này đến giải đấu khác thật sự khiến người ta thấy cay đắng và bất lực. Cách cư xử ấy của các cầu thủ châu Phi nếu đem so sánh với thái độ các cầu thủ Hy Lạp thật là một nỗi hổ thẹn ghê gớm.
Nhưng nếu nhìn bằng một đôi mắt khác – ‘Đôi mắt’ của Nam Cao chẳng hạn – có lẽ chúng ta cũng nên có phần nào đó thông cảm với các cầu thủ châu Phi.
Có nhiều cầu thủ châu Phi thi đấu ở trong nước, và tất nhiên là thu nhập không cao, tiền thưởng trở thành một thu nhập rất lớn của họ. Cái cảnh những cầu thủ ở Lục địa đen nhận tiền thưởng bằng tiền mặt thoạt nhìn có vẻ rất phản cảm, nhưng nghĩ kỹ lại cũng thấy rất tội nghiệp. Chúng ta nên biết rằng một số cầu thủ thậm chí còn chẳng có tài khoản ngân hàng. Cũng nên thông cảm cho sự thiếu hiểu biết của họ thay vì cứ chỉ trích sự thiếu ý thức của họ.
Có một điều chắc chắn, nếu các cầu thủ không làm căng, có lẽ sau giải đấu họ sẽ rất khó khăn mới có được món tiền thưởng mà họ xứng đáng có. Mà vấn đề vô tổ chức của các quốc gia châu Phi hiện diện cả ở trong những người đứng Nhà nước chứ đâu riêng gì các LĐBĐ. Về điều này, hẳn FIFA cũng đành bó tay.
Muốn thay đổi bộ mặt bóng đá châu Phi có lẽ trước hết phải từ cơ chế chính trị, rồi đến kinh tế, giáo dục,... sau đó mới là bóng đá. Nói tóm lại, đó là những vấn đề quá vĩ mô, và nó cần có thời gian.
Có trách, chắc tạm thời nên trách… Pele. Vua bóng đá vốn nổi tiếng hay đoán trật, vậy mà còn dám dự đoán sẽ có đội châu Phi vô địch World Cup trước năm 2000, bảo sao bóng đá châu Phi không phất lên được.
(Bạn đọc: Đoàn Thiên Ý)
|
00:00 30/11/-0001