Italia và Balotelli - Như một định mệnh

15:36 Thứ bảy 30/06/2012

Italia đang bất ngờ trở thành đội bóng đáng xem nhất, ít ngôi sao nhưng lại thi đấu một cách trơn tru, hiệu quả đến khó tin với phong cách mang đậm chất Ý. Ở một đội bóng đặc biệt như thế, những kẻ “khác thường” như Mario Balotelli lại càng dễ để là chính mình.

Một đội tuyển “không bình thường”

Nếu phải tìm ra một đội bóng “luôn luôn lớn” ở châu Âu suốt hơn một thập kỷ qua, thì sự ổn định ấy không thuộc về Đức, Tây Ban Nha, hay bất cứ đội bóng nào, mà là Italia. Họ đã có mặt ở chung kết EURO 2000, vô địch WC 2006, và chu kỳ 6 năm lại tái hiện với việc đi đến trận cuối cùng ở EURO 2012. Trải qua rất nhiều thăng trầm, nền bóng đá dính phải những “quả bom tiêu cực” có thể đánh đổ bất cứ thể chế nào, song khi bước ra sân đấu, người Ý vẫn giữ được những nét là bản sắc của mình, vẫn thể hiện được bản lĩnh nhiều lúc khó tin, bất chấp sự lớn mạnh và thay đổi chóng mặt của các đối thủ xung quanh.

Balotelli-Mảnh ghép cực độc của tuyển Ý. Ảnh: Internet.

Prandelli không phải một huấn luyện viên đình đám, ông chỉ nhẹ nhàng, lịch thiệp, thâm trầm theo kiểu Ý, nhưng lại tạo được hiệu quả lớn từ cách xây dựng đội bóng của mình. Một Azzurri gắn kết, phòng ngự chặt chẽ mà không cần siêu sao (ngoài Buffon), chỉ có một Pirlo “nhà thơ” ở giữa sân mà trấn áp mọi đối thủ, và trên hàng công thì lại là hai tiền đạo chẳng ăn nhập gì với phần còn lại - một Cassano lúc nào cũng như gã hề say rượu, và một Balotelli đá bóng như thể chỉ có mình mình trên sân. Với những nguyên liệu “có hạn” về chất lượng, một Italia tinh túy đã được tạo ra, không cần đội hình khủng, nhưng thành quả thì khủng hơn ai hết, mà trận thắng Đức là một cao trào. Một đội tuyển mà người ta đang chờ đợi sẽ là đối trọng của Tây Ban Nha lại bị hạ bệ theo cách không thể chóng vánh hơn, một đội tuyển nổi tiếng về sự hợp lý và chắc chắn đã bị bậc thầy về hợp lý và chắc chắn dạy một bài học. Nhưng, điều tuyệt vời nhất ở Italia đó là mỗi trận đấu của họ đều mang đậm dấu ấn chiến thuật, cách tiếp cận rất rõ ràng, phòng ngự chặt chẽ nhưng không hề gây nhàm chán, vẫn đầy những thời khắc thăng hoa và bùng nổ khiến người ta hả hê thích thú. Họ không thắng bằng may mắn hay tinh thần, mà thắng bằng thực lực bóng đá một cách không thể thuyết phục hơn, thông qua việc hoàn hảo hóa hệ thống 11 cá nhân của mình. Nói không quá, họ chính là đội tuyển đáng xem nhất tính đến lúc này ở EURO 2012.

Một “Bad boy” dị biệt

Đứng trước một kẻ “điếc không sợ súng” như Balotelli, ít có đối thủ nào không “lép vế” nếu xét về sự tự tin và “vô cảm” trước mọi diễn biến. Cá tính của Balotelli là vô cùng dị biệt, nó pha lẫn giữa sự lạnh lùng, thói trẻ con, bản lĩnh, và một chút điên rồ. Chỉ có điều, anh không nổi tiếng chỉ vì điều đó, một cách cơ bản, đó là một cầu thủ bóng đá thiên tài, và là một mảnh ghép tuyệt diệu cho một đội tuyển Italia “đa nhân cách”. Quả thực, sự ngoan ngoãn của Balotelli ở hậu trường cho thấy anh đang được ở đúng chỗ của mình, không có những trò lố, thay vào đó là màn trình diễn nhiệt huyết trên sân, một ý thức thi đấu rất cao, một sự tôn trọng nhất định dành cho đội bóng và những cá nhân ở đó. Azzurri cần Balotelli, cần một ngòi nổ có chất lượng để hoàn hảo hóa triết lý đầy khoa học đến mức trở thành nghệ thuật của họ, và Balotelli cũng cần chiếc áo thiên thanh để trở thành cầu thủ lớn, mọi thứ đến với nhau tự nhiên, và với sự khéo léo của Prandelli, nó đang dần hoàn hảo.

Balotelli đơn giản là một cầu thủ không thể đoán trước. Trong thế trận rối như canh hẹ, anh có thể bất ngờ có một cú vung chân lạnh như tiền làm thay đổi mọi thứ, anh càng lạnh đến đáng sợ trên chấm phạt đền, và ngay cả khi ghi được những bàn thắng quan trọng nhất, Super Mario cũng không quên giữ cho mình thái độ bất cần như thể nó quá vặt vãnh đối với anh. Quả thực, chẳng còn ở đâu một tiền đạo phá bẫy việt vị hoàn hảo, tung một cú sút sách giáo khoa chẳng dám đưa vào để khiến “người nhện” Neuer quỳ gối nhìn theo bất lực, mở tỷ số ở một trận bán kết EURO trước một đối thủ được đánh giá cao hơn về mọi mặt, thế mà vẻ mặt lạnh tanh, cởi áo làm trò ăn mừng theo kiểu Hulk. Khó tin thay, một chàng trai ngổ ngáo, “cá biệt” như thế lại là niềm hi vọng của một đất nước nổi tiếng về sự tế nhị, lịnh lãm, và phía sau anh lại là một nhà kiến thiết thiên tài mà lặng lẽ, sinh ra đáng nhẽ để dành cho nghệ thuật - Pirlo.

Giờ đây, chỉ còn một bước tiến nữa, Italia sẽ làm nên điều kỳ diệu. Điều kỳ diệu mà không hề kỳ diệu, bởi cũng như năm 2006, không ai nghĩ họ là đội mạnh nhất, nhưng dù còn bao nhiêu đội bóng được đánh giá cao hơn thì người ta vẫn luôn đặt ra câu hỏi: “Họ sẽ đánh bại Italia bằng cách nào?”. Nếu nó lại tiếp tục không có lời đáp, và nếu Tây Ban Nha chỉ sơ suất dù chỉ một giây, thì rất có thể, một câu hỏi khác sẽ lại được trưng ra trước ống kính: “Tại sao luôn là tôi?”.

(Bạn đọc: Trần Mạnh Quang)

* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.

Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@tinthethao.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.

Trân trọng,

Ban biên tập TinTheThao.com.vn

00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục