Vì vậy, nền bóng đá nước nhà hay nói cách khác là các đội tuyển Việt Nam cần xác định hướng đi đúng đắn cho mình. Có như vậy chúng ta mới hy vọng tìm thấy những thành công trong tương lai.
Khai thác và sử dụng cầu thủ “ngoại”có quốc tịch Việt Nam
Sử dụng cầu thủ nhập tịch từ lâu đã là một xu hướng quan trọng của làng túc cầu thế giới. Ngay cả những nền bóng đá phát triển hàng đầu châu Âu như Anh, Pháp, Đức, Italia, hay Tây Ban Nha, họ cũng nhiều lần sử dụng cầu thủ ở ĐTQG mà không phải người bản địa.
Trong quá trình chuyên nghiệp hoá, thực tế cho thấy rằng sử dụng cầu thủ nhập tịch không phải là một ý tưởng tồi. Khi một cầu thủ có chất lượng chuyên môn tốt và sở hữu quốc tịch Việt Nam thì không có lý do gì lại không gọi anh ta vào ĐTQG.
![]() |
| Bóng đá Việt Nam cần khai thác những cầu thủ Việt kiều có tiềm năng như Mạc Hồng Quân. Ảnh: Hà Bạch. |
Bên cạnh đó tiềm năng từ những cầu thủ Việt kiều là vô cùng to lớn. Họ được nuôi dưỡng tài năng ở một số nước có môi trường bóng đá phát triển, vì vậy nếu được trao cơ hội những con người này hoàn toàn có thể tăng thêm sức mạnh cho nền bóng đá Việt Nam.
Câu chuyện nhập tịch trong bóng đá không mới cũng không có gì lạ. Chỉ có điều, chẳng phải dễ dàng có thể thay đổi ngay diện mạo của cả một nền bóng đá.
Có nên theo đuổi trường phái bóng đá thực dụng?
Toshiya Miura đích thực là HLV đã và đang đưa nền bóng đá chúng ta đi theo trường phái này. Trong cách lựa chọn nhân sự và triển khai lối chơi ông thầy người Nhật Bản hướng các đội tuyển nước nhà theo phong cách nhanh, mạnh và chính xác.
Công bằng mà nói, đây là một lối chơi hiện đại trong kỷ nguyên bóng đá cần chiến thắng hơn là làm mãn nhãn khán giả. Với cách làm của mình HLV Miura đã phát hiện và giúp cho nhiều cầu thủ trẻ tiến bộ rất nhanh qua từng giải đấu.
Hơn nữa vấn đề muôn thuở của cầu thủ Việt là yếu kém về thể lực đã được giải quyết gần như triệt để. Bây giờ chúng ta hoàn toàn tự tin trước những đối thủ xưa nay hơn hẳn chúng ta về thể hình cũng như thể lực.
Cách làm của HLV Miura là rất khoa học, ông xây dựng một đội bóng có tinh thần khát khao cống hiến và tính kỷ luật cao. Tuy nhiên có vẻ như những con người đang có của bóng đá Việt Nam rất khó để có thể theo đuổi triết lý này.
Nguyên nhân chính là vì thường xuyên tập luyện và thi đấu với cường độ cao nên rất dễ gây chấn thương. Hơn nữa lối chơi thiên về thể lực này khá đơn điệu về mặt ý tưởng tấn công và không có thương hiệu rõ ràng. Vậy nên hầu như không khiến người hâm mộ nước nhà cảm thấy hài lòng.
Phong cách bóng đá kiểu “La-tinh”
![]() |
| Bóng đá Việt có nên hướng theo triết lý “La-tinh” của HAGL Arsenal JMG. Ảnh: Internet. |
Phong cách bóng đá kiểu “La-tinh” trong trường hợp này được hiểu đơn giản theo nghĩa: Chơi bóng nhỏ, nhuyễn và dựa trên kỹ thuật. Về điều này HAGL JMG chính là một ví dụ điển hình. Rõ ràng đây là một lối chơi được khá nhiều người hâm mộ nước nhà yêu mến.
Thực tế cho thấy phong cách chơi bóng này rất phù hợp với thể trạng của người Việt Nam, hơn nữa sẽ hạn chế tối đa những nhược điểm và phát huy hết những ưu điểm của chúng ta.
Với lối chơi nói trên U19 Việt Nam mà nòng cốt là Công Phượng, Xuân Trường, Tuấn Anh của HAGL đã gây tiếng vang xa gần ở rất nhiều giải đấu trong và ngoài nước.
Bằng chứng là khi ấy U19 đã thi đấu vô cùng thành công, họ vượt qua những đối thủ sừng sỏ cùng độ tuổi trong khu vực như Thái Lan hay Malaysia. Thậm chí chơi ngang ngửa với các nền bóng đá phát triển tầm châu lục như Nhật Bản, Trung Quốc, Úc.
















