Trong tâm hồn Berbatov ngày ấy luôn là một tình yêu với sắc đỏ, anh đã phải chịu những sự chê trách và ghẻ lạnh của đồng đội khi quyết không tập luyện để vị chủ tịch chuyên làm giá Daniel Levy phải để anh tới United. Những người thức thời luôn chọn cho mình những nơi phù hợp nhất để tỏa sáng và Berbatov luôn mang trong mình một nỗi khát khao được chơi bóng ở Old Trafford, vì chỉ khi sống ở đó "Hoa Hồng Bulgaria" mới tỏa hương thơm nhất trên thảm cỏ xanh mượt của nhà hát những giấc mơ.
![]() |
| Dimitar Berbatov |
Sir Alex cha già ấy cần anh bởi Berbatov chính là mảnh ghép cuối cùng cho tham vọng về một kỉ nguyên mà ở đó chỉ có màu đỏ như những gì ở mùa giải trước, Tevez-Rooney của 2008 có thể rất hay và hoản hảo. Nhưng anh mới chính là cái tên mà Sir Alex khát khao, mong ước về một tiền đạo cắm đích thực. Và cũng chính ở anh để người ta tin tưởng rằng vào một ngày nào đó Cristiano Ronaldo rời Old Trafford thì Berbatov sẽ tiếp nối CR7 trên con đường thành một biểu tượng mới trong lòng các Manucians.
Nhưng cuộc đời là sự bất trắc và khó lường, con người ta rất ít khi có thể đạt được những gì mình mong muốn và chờ đợi. Nếu như Javier Hernandez đến và thành công với United nhờ cái chữ "duyên" thì tiếc là anh lại không có được điều ấy Berbatov ơi. Hoa hồng trong anh cũng màu đỏ - "Red Devils" cũng màu đỏ, nhưng sao sự kết hợp ấy chỉ đem lại một mảng màu tối...
4 năm ở Old Trafford chỉ là những nỗi buồn cho anh, người nghệ sĩ Bulgaria đã bước đi lỡ lầm trong quyết định của cuộc đời. Ở cái nơi anh đến ấy họ gọi anh là kẻ lười biếng, và chê trách bởi bản hợp đồng thất vọng không xứng đáng với số tiền đã bỏ ra. Ngày anh xách vali rời Old Trafford trong một nỗi buồn vô tận, anh đau lắm chứ. Tôi đã đọc rất nhiều bài báo về nỗi niềm của Berbatov cho những năm tháng thất bại tại United, anh bảo đã rất nhiều đêm mất ngủ và những cơn ác mộng vì quá trăn trở cho những ấn tượng xấu của anh trong cái màu áo đỏ ấy. Berbatov ạ, cái sai của anh chỉ là chọn nhầm con đường cho mình bởi ở đó tốc độ và lối chơi không phù hợp với một người nghệ sĩ như anh. Giá như, 4 năm trở về trước anh chuyển sang một câu lạc bộ nào đó ở Ý hoặc Tây Ban Nha, thì liệu rằng ngày hôm nay đã khác...
Có một áng văn với đại ý rằng: "Những cánh hồng đã tàn phai, mặc dầu tả tơi xuống nền đất vẫn còn gợi hứng cho thi sĩ, giống như những người sống tốt lành ở trần gian, khi ra đi vẫn để lại những bài học cho đời". Ngày anh ra đi, chúng tôi đã tiếc cho người nghệ sĩ đã thất bại bởi đóa hoa hồng ấy bị héo úa trên thảm cỏ của nhà hát. Anh và các Manucians như một câu chuyện tình yêu toàn thương đau bới chúng ta đến với nhau chỉ những kỉ niệm buồn, nhưng đâu đó vẫn là những kí ức đẹp mà người ta mãi không thể nào quên được ở năm tháng xa xưa như hat-trick nhấn chìm Liverpool, 5 bàn thắng vào lưới Blackburn và danh hiệu vua phá lưới...
Dimitar Berbatov, người nghệ sĩ ấy đã thất bại. Nhưng người ta sẽ nhớ mãi về những gì anh đã để lại trong lòng các Manucians. Có một bài thơ về hoa hồng mà tôi luôn muốn tặng anh, để nhớ về cái tình yêu với người nghệ sĩ với mái tóc dài lãng tử như những nhân vật chính trong seri phim "Bố Già".
Đóa hoa ấy đẹp tươi biết mấy
Em rụt rè mang tới cho tôi
Tôi thảng thốt con tim non dại
Đã tưởng đâu sứ giả của mộng đời.
Tôi vội đón lấy hoa và bất giác
Vừa chạm vào đã thấy buốt nơi tay
Tôi trẻ quá làm sao biết được
Rằng cánh hoa phủ kín đầy gai?
Sao em nỡ mang về bông hoa đẹp
Lại có gai làm xước cả tay rồi?
Hoa rực rỡ mà gai như kim sắc
Đã hóa dằm nhói buốt em ơi!
Hoa em hái giữa cánh đồng rộng rãi
Nhưng hoa này em hái chẳng vô tình
Rất có thể em chưa hết biết tới
Những hoa nào gây nên nỗi đau anh
(Bạn đọc: Đỗ Bình)
|
* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.
Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.
Trân trọng,
Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam















