Nếu nhìn lại chặng đường từ đầu mùa giải, người ta dễ dàng lầm tưởng Arsenal là một cỗ máy hoàn hảo. Ngay cả trong những lần chạm trán Manchester City, Sunderland hay trận thua Liverpool, "Pháo thủ" vẫn thể hiện một bộ mặt tích cực.
Vấn đề khi đó dường như nằm ở sự xuất sắc đến từ đối thủ hơn là màn trình diễn yếu kém của đại diện Bắc London. Tuy nhiên, tại Stamford Bridge, mọi ảo tưởng ấy đã bị Chelsea đập tan theo cách tàn nhẫn nhất.
Trận đấu ở phía Tây London không chỉ đơn thuần là một kết quả bất lợi. Nhìn chung, đây là màn trình diễn tệ hại, có thể nói là thảm họa nhất mà người hâm mộ Arsenal phải chứng kiến trong suốt khoảng thời gian dài.
Một cảm giác u ám bao trùm khi điểm yếu "không nói ra" của thầy trò Mikel Arteta đã bị phơi bày rõ rệt: Sự phụ thuộc thái quá vào các trụ cột nơi hàng phòng ngự dẫn đến tâm lý sợ hãi, thiếu quyết đoán ở tấn công.
Việc thiếu vắng cả William Saliba và Gabriel Magalhaes vì chấn thương chắc chắn là một tổn thất khổng lồ. Tuy nhiên, sự vắng mặt này đã tạo ra một hiệu ứng domino tai hại lên tâm lý chiến thuật của Mikel Arteta.
Dù những người đóng thế là Piero Hincapie và Cristhian Mosquera đã chơi không hề tệ, thậm chí là tròn vai, nhưng vấn đề nằm ở niềm tin của cả hệ thống. Arsenal dường như đã hoài nghi chính mình dẫn đến việc không thể yên tâm dâng cao.
Mikel Arteta phải chịu trách nhiệm lớn cho cách tiếp cận trận đấu đầy tiêu cực này. Thay vì lấy công bù thủ, ông đã để đội bóng chơi một thứ bóng đá rụt rè, thiếu sức sống. Chelsea dễ dàng nắm bắt được điểm mấu chốt và trừng phạt đối thủ.
Ngay cả khi Mikel Merino mang lại một tia hy vọng mong manh bằng bàn gỡ hòa, cảm giác hưng phấn ấy cũng chỉ tồn tại vỏn vẹn chừng 30 giây, để rồi "The Blues" tái lập thế chủ động. Người hâm mộ Arsenal lại chìm vào sự thất vọng khi chứng kiến đội nhà thi đấu như những kẻ mất ngủ trên sân.
Sự thật trần trụi là "Pháo thủ" đã không dám phát huy sức mạnh tấn công vốn có. Tập thể này sở hữu những mũi nhọn sắc bén, tuy nhiên, nỗi sợ hãi về sự mong manh nơi hàng phòng ngự đã khiến đôi chân của các tiền đạo trở nên nặng nề.
Bộ đôi trung vệ chắp vá khiến thầy trò Mikel Arteta mất đi sự tự tin cần thiết để áp đặt thế trận, ngay cả khi cơ hội xuất hiện, đội bóng áo đỏ trắng cũng không dám dồn dập tận dụng.
Màn chạm trán tại Stamford Brirdge cũng gióng lên hồi chuông cảnh báo về chiều sâu đội hình thực sự của Arsenal. Dù đã đầu tư mạnh tay trên thị trường chuyển nhượng, tuy nhiên, khi cơn bão chấn thương quét qua các vị trí chủ chốt, "Pháo thủ" vẫn lộ ra sự mong manh đến kỳ lạ.
William Saliba sẽ sớm trở lại, Gabriel Magalhaes cũng thế. Dẫu vậy, điều Arsenal cần thay đổi không chỉ là nhân sự, mấu chốt nằm ở tâm thế của một đội bóng lớn: Phải biết cách chiến thắng nỗi sợ hãi và dám chơi bóng ngay cả khi thiếu đi những quân bài tốt nhất.
Nếu không, giấc mơ danh hiệu vẫn sẽ chỉ nằm trong phòng ngủ của hàng triệu cổ động viên "Pháo thủ", bởi, thành quả đôi khi chỉ đến với kẻ dũng cảm và sẵn sàng đánh cược, và tại phía Tây London hôm nay, những người dám chơi hơn mặc áo màu xanh.










