Đêm của những ước mơ

16:41 Chủ nhật 22/06/2014

(TinTheThao.com.vn) - Hai trận đấu đêm qua giữa Argentina - Iran và Đức – Ghana có lẽ là hai trong số những trận đấu ấn tượng nhất của WC2014 từ khi khai mạc tới giờ.

Cả hai đều để lại những dấu ấn rất đậm nét trong lòng người hâm mộ. Nhiều người sẽ nhớ tới cú ra chân thiên tài ấn định thắng lợi cho Argentina của Messi. Rất nhiều người lại nhớ tới kỷ lục gia Klose với bàn thắng gỡ hòa cho đội tuyển Đức. Nhiều người hài lòng với trận thắng liên tiếp thứ 2 của Argentina giúp họ có chiếc vé sớm đi tiếp vào vòng sau. Rất nhiều người lại tiếc nuối trước những cơ hội bị bỏ lỡ trong trận hòa đáng tiếc của đội tuyển Đức.

Nhưng đó chưa phải là tất cả.

Cầu thủ xuất sắc nhất trận đấu đêm qua giữa Argentina – Iran không phải là thiên tài Messi như nhiều người lầm tưởng. Không phải Augero, không phải Di Maria, càng không phải Higuain, mà đó là Romero, trớ trêu thay, thủ môn của đội thắng cuộc. Trong một trận đấu mà Argentina có tỷ lệ cầm bóng gấp 3 lần đối phương, số cơ hội và cú sút cũng gấp từng ấy lần thì việc thủ môn Romero được chấm điểm 8 ( số điểm cao nhất đội, hơn cả Messi, chấm điểm 7) có vẻ như là một nghịch lý.

Thủ thành Romero của Argentina đã có ngày thi đấu thật sự vất vả. Ảnh: Internet

Trên thực tế, sau hiệp đấu đầu tiên bị dồn ép đến nghẹt thở, những người đàn ông đến từ Tây Á đã có một cuộc vùng lên đáng kinh ngạc ở hiệp 2. Trụ vững trước những đợt tấn công như sóng dồn bằng lối chơi tử thủ đầy quả cảm và kỷ luật ở hiệp 1, các cầu thủ Iran có lẽ đã nghĩ rằng Argentina không đáng sợ như họ tưởng. Và rồi họ mạnh dạn phản công, mạnh dạn cầm bóng đột phá, mạnh dạn tranh chấp 1 đấu 1, mạnh dạn dứt điểm.

Có những thời điểm, cơn sóng đỏ Iran tràn lên, chiếm lĩnh trận đấu, đẩy lui các siêu sao đến từ Nam Mĩ về sâu bên phần sân nhà. Liên tiếp những cơ hội được tạo ra. Liên tiếp những pha sóng gió. Thậm chí, họ đã khiến những cổ động viên yếu bóng vía của Argentina phải nghĩ đến tình huống xấu nhất khi chứng kiến các cầu thủ nhà chỉ còn biết phòng thủ, phá bóng, mất bóng, rồi lại phòng thủ, phá bóng...

Những cơ hội rõ nét nhất của trận đấu đều thuộc về Iran, thậm chí nếu Romero không xuất sắc, có lẽ Iran đã có được nhiều hơn hai bàn thắng từ những pha tấn công thần tốc vào cuối trận. Để rồi, khi Messi ghi bàn ở phút 90+1, những cổ động viên nhiệt thành đến từ Nam Mĩ chiếm số đông trên khan đài mới dám thở phào nhẹ nhõm. Và người Argentina ăn mừng như thể họ vừa chiến thắng trong trận chung kết vậy.

Bóng đá vốn nghiệt ngã là thế. Những cố gắng của Iran bị chối bỏ bởi 1 bàn thắng duy nhất. Sự quả cảm khi thực hiện những pha tấn công với đối thủ hơn tầm không được công nhận. Và như thế, họ thua. Những người đàn ông điển trai mang bộ râu quai nón đến từ Tây Á đã thất bại như một sự hiển nhiên trong mắt số đông người hâm mộ, trước Argentina, 1 ứng cử viên nặng ký cho chức vô địch.

Có lẽ, họ sẽ không đi tiếp được vào vòng trong. Thậm chí 4 năm sau, có lẽ họ sẽ không còn được góp mặt. Nhưng cũng lại phải nói rằng, một trận đấu quả cảm và kiên cường, hào sảng và không hề e ngại, ở sân chơi lớn nhất hành tinh, trước một đối thủ lớn hơn mình rất nhiều về mọi mặt, đối với họ, như vậy có lẽ cũng đủ rồi!

Nếu như thất bại của Iran gợi mở rất nhiều điều về sự nghiệt ngã của môn thể thao vua, thì trận hòa sôi sục của Ghana trước cỗ xe tăng Đức lại khiến người ta cảm nhận được niềm vui đầy bất ngờ mà cũng rất đỗi trẻ thơ, không hề toan tính của trái bóng tròn.

Nếu như Iran phòng ngự số đông, giữ cự li đội hình bằng kỷ luật khắc nghiệt của những người đàn ông Tây Á, và phản công chớp nhoáng bằng bước chạy đầy thông minh của những chú sói sa mạc, thì Ghana vượt lên mọi rào cản trong khuôn khổ của hai từ “chiến thuật”, chơi thứ bóng đá tấn công tận hiến đầy say mê, giống như tiếng gầm bất tận của con dã thú trong những cánh rừng nhiệt đới.

Nếu như xuyên suốt cả trận đấu là nỗi lo lắng đến nghẹt thở dành cho Iran và những phút bừng sáng khi cơ hội chợt tới, thì đối với Ghana là niềm hân hoan được đắm mình vào từng pha lên bóng hừng hực như lửa đốt, là quên cả không gian, là quên cả cán cân đội mạnh đối yếu, là sống trong từng nhịp thở khi bóng lăn nhanh trên thảm cỏ.

Các cầu thủ Ghana đã cống hiến cho người hâm mộ một trận cầu tràn đầy nhiệt huyết trước một ĐT Đức hùng mạnh. Ảnh: Internet

Tấn công và tấn công, đội bóng đến từ châu Phi dường như quên mất chính bản thân mình, dường như không cần quan tâm đối thủ là một trong nhưng đội tuyển đáng gớm nhất thế giới. Họ lao vun vút như bầy thú say mồi, họ căng mình như nòng súng lên đạn. Họ đã bị dẫn trước, rồi lại dũng mãnh xông lên, ghi liên tiếp 2 bàn thắng, khiến cả thế giới phải phập phồng lo lắng. Không phải cho họ, mà lo lắng cho số phận của đội tuyển Đức.

Thậm chí, sau khi Klose ghi tên mình vào lịch sử WC bằng bàn thắng gỡ hòa cho cỗ xe tăng, những chàng trai dũng mãnh châu Phi vẫn tấn công liên tiếp, như thể đó mới là bản năng của họ, như thể một trận hòa chưa bao giờ là đủ, như thể đó đang là trận đấu cuối cùng của đời mình. Người Đức đã run sợ, có lẽ vậy. Bởi vì ánh mắt thỏa mãn sau khi tiếng còi kết thúc trận đấu cất lên của họ nói lên điều đó. Còn Ghana, họ quỵ xuống sân trong tiếc nuối, như thể họ vừa bị một đối thủ dưới cơ cầm hòa.

Bóng đá vốn là trò chơi của cảm xúc như thế. Bóng đá của những đứa trẻ châu Phi, lăn lộn trong rừng rậm, nô đùa giữa những hoang mạc bạt ngàn, thứ bóng đá hoang dại không toan tính, thứ bóng đá ngây thơ không xiềng xích ràng buộc. Thứ bóng đá ấy cuốn người xem vào trận đấu, để ngẩn ngơ tiếc khi tiếng còi dài vang lên, không phải vì tỉ số, mà vì niềm vui chân thành nhất khi được dõi theo từng bước chân sải theo trái bóng đã chấm dứt mất rồi !

Iran và Ghana, rồi có lẽ cả những Nhật, Nga, Thụy Sĩ… hay cả những đội tuyển mà ít người để ý, như Honduras, Ecuador … họ đến với WC đã là cả một thành công. Họ mang trên vai sứ mệnh của cả một dân tộc, hay họ chỉ đơn thuần chiến đấu vì một niềm đam mê. Với những đội bóng nhược tiểu, thì vô địch WC sẽ mãi chỉ là một giấc mơ xa vời không bao giờ đạt được. Vậy thì hãy đừng mơ ước những điều cao xa, hãy cứ say mê đi! Vì đôi khi, chỉ cần một trận cầu căng người gắng sức, một trận cầu máu như tràn lồng ngực, một trận đấu để đời như thế, có lẽ cũng đủ thỏa mãn cho một giấc mơ rồi!

(Bạn đọc Quốc Hương)

* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.

Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.

Trân trọng,

Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam

00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục