Người đầu tiên tách rời bộ tứ danh tiếng một thời đó chính là Murphy khi tân HLV Rafael Benitez bán anh cho đội bóng nhỏ bé thành London là Charlton vào mùa hè năm 2004. Những tưởng đó là dấu chấm hết cho sự nghiệp đỉnh cao của tiền vệ sinh năm 1977 này nhưng giờ đây khi đã sắp bước sang tuổi thứ 35 và cũng đã 8 năm không còn phục vụ cho The Kop thì anh vẫn được coi là một trong những tiền vệ tổ chức xuất sắc nhất của giải ngoại hạng Anh khi là con bài chiến thuật không thể thay thế của HLV Martin Jol (Fulham).
Hai năm tỏa sáng tại sân The Valley của Charlton trong một tập thể không có quá nhiều ngôi sao, nhất là khi anh thay thế hoàn hảo vị trí của tài năng trẻ sáng giá nhất mà Charlton sở hữu khi đó là Scott Parker khi anh này rời đội sang Chelsea đủ khiến cho HLV Martin Jol phải mang Murphy về với Tottenham nhằm thay thế dần cho Michael Carrick đang muốn chuyển sang Man United. Nhưng chỉ khi tới với Fulham sau khi không cạnh tranh nổi vị trí chính thức tại sân White Hard Lane mới thực sự giúp tên tuổi Murphy tồn tại một cách bền vững trong tâm trí những người quan tâm tới giải ngoại hạng.
Người mang anh về với Fulham là HLV Lawrie Sanchez nhưng dưới bàn tay HLV lão làng Roy Hogdson thì tiền vệ tài hoa một thời của sân Anfield này mới thực sự đóng một vai trò rất lớn trong cách định hướng lối chơi cho toàn đội. Mùa bóng lịch sử 2008-2009 của Fulham ghi nhận những đóng góp thầm lặng của người đội trưởng thầm lặng này sau khi sự ồn ào mang tên Bobby Zamora và người thầy Roy Hogdson của anh. Murphy mang trong mình phong cách của người đồng nghiệp nổi tiếng hơn là Andre Pirlo khi anh thích chơi trước hàng phòng ngự và trực tiếp tìm kiếm bóng để đưa lên cho các tuyến trên. Không thực sự hoa mỹ nhưng sự cần mẫn trong lối chơi là điều Murphy có thừa. Cuộc sống hậu trường của Murphy khá êm ả cùng sự chăm chỉ tập luyện chính là tấm gương cho những cầu thủ trẻ hiện nay học tập. Không trưởng thành tại Fulham nhưng có lẽ sau những gì đã làm được thì Murphy xứng đáng là một huyền thoại của sân Craven Cottage.
Mới đây thôi đội bóng giàu có mới nổi là Queens Park Ranger đã hỏi mua Murphy với mức giá 5-7 triệu bảng, mức giá không hề rẻ đối với một cầu thủ đã luống tuổi. Dù ra đi hay ở lại thì đó vẫn là sự gián tiếp tôn vinh tài năng của đội trưởng hiện tại của Fulham. HLV Mark Hughes từng có một mùa giải cộng tác với Murphy tại chính Fulham nên cũng là đủ để biết ông có thể khai thác được gì ở tiền về này. Hơn nữa QPR hiện đang có một Joey Barton tuy quậy phá nhưng chuyên môn luôn ở mức khá trong vai trò tổ chức trận đấu cùng Adel Taarabt được đánh giá cao ở khả năng kiến tạo, cho nên việc hỏi mua Murphy với mức giá cao chứng tỏ một điều là Murphy chính là mảnh gép mà hàng tiền vệ của QPR còn thiếu.
Tuổi 35 là độ tuổi mà ngay cả những danh thủ như Henry, Beckham lo toan chuyện sang Mỹ kiếm tiền về già thì Murphy vẫn ở lại với giải đấu khắc nghiệt số một hành tinh để được chơi bóng ở đẳng cấp cao nhất. Có thể tên tuổi của Murphy không sánh được với những danh thủ trên nhưng tài năng của anh đủ khiến cho nhiều đội bóng phải chi ra số tiền với mức thù lao không nhỏ nếu anh muốn ra đi. Thế mới biết tiền đôi khi không phải là vấn đề mà được chơi bóng mới chính là niềm vui và hạnh phúc của cầu thủ bóng đá. Bản thân Murphy là một minh chứng rõ nét cho câu nói của người Việt, rằng: “Gừng càng già càng cay”.
Hai năm tỏa sáng tại sân The Valley của Charlton trong một tập thể không có quá nhiều ngôi sao, nhất là khi anh thay thế hoàn hảo vị trí của tài năng trẻ sáng giá nhất mà Charlton sở hữu khi đó là Scott Parker khi anh này rời đội sang Chelsea đủ khiến cho HLV Martin Jol phải mang Murphy về với Tottenham nhằm thay thế dần cho Michael Carrick đang muốn chuyển sang Man United. Nhưng chỉ khi tới với Fulham sau khi không cạnh tranh nổi vị trí chính thức tại sân White Hard Lane mới thực sự giúp tên tuổi Murphy tồn tại một cách bền vững trong tâm trí những người quan tâm tới giải ngoại hạng.
![]() |
| Danny Murphy (phải). Ảnh: Internet |
Người mang anh về với Fulham là HLV Lawrie Sanchez nhưng dưới bàn tay HLV lão làng Roy Hogdson thì tiền vệ tài hoa một thời của sân Anfield này mới thực sự đóng một vai trò rất lớn trong cách định hướng lối chơi cho toàn đội. Mùa bóng lịch sử 2008-2009 của Fulham ghi nhận những đóng góp thầm lặng của người đội trưởng thầm lặng này sau khi sự ồn ào mang tên Bobby Zamora và người thầy Roy Hogdson của anh. Murphy mang trong mình phong cách của người đồng nghiệp nổi tiếng hơn là Andre Pirlo khi anh thích chơi trước hàng phòng ngự và trực tiếp tìm kiếm bóng để đưa lên cho các tuyến trên. Không thực sự hoa mỹ nhưng sự cần mẫn trong lối chơi là điều Murphy có thừa. Cuộc sống hậu trường của Murphy khá êm ả cùng sự chăm chỉ tập luyện chính là tấm gương cho những cầu thủ trẻ hiện nay học tập. Không trưởng thành tại Fulham nhưng có lẽ sau những gì đã làm được thì Murphy xứng đáng là một huyền thoại của sân Craven Cottage.
Mới đây thôi đội bóng giàu có mới nổi là Queens Park Ranger đã hỏi mua Murphy với mức giá 5-7 triệu bảng, mức giá không hề rẻ đối với một cầu thủ đã luống tuổi. Dù ra đi hay ở lại thì đó vẫn là sự gián tiếp tôn vinh tài năng của đội trưởng hiện tại của Fulham. HLV Mark Hughes từng có một mùa giải cộng tác với Murphy tại chính Fulham nên cũng là đủ để biết ông có thể khai thác được gì ở tiền về này. Hơn nữa QPR hiện đang có một Joey Barton tuy quậy phá nhưng chuyên môn luôn ở mức khá trong vai trò tổ chức trận đấu cùng Adel Taarabt được đánh giá cao ở khả năng kiến tạo, cho nên việc hỏi mua Murphy với mức giá cao chứng tỏ một điều là Murphy chính là mảnh gép mà hàng tiền vệ của QPR còn thiếu.
Tuổi 35 là độ tuổi mà ngay cả những danh thủ như Henry, Beckham lo toan chuyện sang Mỹ kiếm tiền về già thì Murphy vẫn ở lại với giải đấu khắc nghiệt số một hành tinh để được chơi bóng ở đẳng cấp cao nhất. Có thể tên tuổi của Murphy không sánh được với những danh thủ trên nhưng tài năng của anh đủ khiến cho nhiều đội bóng phải chi ra số tiền với mức thù lao không nhỏ nếu anh muốn ra đi. Thế mới biết tiền đôi khi không phải là vấn đề mà được chơi bóng mới chính là niềm vui và hạnh phúc của cầu thủ bóng đá. Bản thân Murphy là một minh chứng rõ nét cho câu nói của người Việt, rằng: “Gừng càng già càng cay”.
Trung Hướng |
00:00 30/11/-0001












