![]() |
HLV Huỳnh Viết Khánh (giữa) nhận ngôi nhất toàn đoàn cho QĐNDVN tại giải VĐQG 2011. Ảnh: HỒNG LONG |
Đó chính là tay đấm lừng danh Huỳnh Viết Khánh. Anh sinh năm 1970 trong một gia đình có ông bố rất đam mê quyền Anh. Ông không bao giờ bỏ qua một trận đấu đấm bốc nào tại Sài Gòn dạo trước đây. Đi xem một mình cũng buồn nên ông thường dẫn theo cậu con trai theo cùng. Có lẽ chính vì thế mà máu quyền Anh đã “ăn sâu” vào cậu bé Khánh tự khi nào...
THẤT BẠI LÀ MẸ THÀNH CÔNG
Bắt đầu đam mê quyền Anh từ những trận tỷ thí quyết liệt trên võ đài, Viết Khánh đã nằng nặc đòi bố phải dẫn đi đến CLB Hồ Xuân Hương (quận 3) để luyện tập. Chiều ý con và sẵn máu đam mê quyền Anh, ông quyết định dẫn con trai đến thọ giáo võ đường của võ sư Lê Văn Lắm, một tay đấm quyền Anh – Tự do khá nổi tiếng của võ thuật miền Nam trước giải phóng.
Nhanh chóng bén duyên với môn võ đầy quyết liệt như nghệ thuật này, từ một chàng thư sinh ốm yếu, Viết Khánh đã sớm trở thành một võ sĩ tên tuổi có lối đánh hoa mỹ và hiệu quả.
Liên tục từ giải VĐQG lần đầu tiên tổ chức vào năm 1989 cho đến năm 1994 – giải đấu cuối cùng trước khi quyền Anh bị ngưng hoạt động tại Việt Nam, Viết Khánh đều lần lượt giành được ngôi vô địch từ hạng cân -48kg cho đến -54kg.
Sau khi lên ngôi vô địch năm 1989, Viết Khánh được triệu tập vào đội DTQG chuẩn bị tranh tài tại giải VĐ 3 nước Đông Dương tổ chức vào cuối năm 1989. Với thái độ luyện tập hăng say và luôn tìm tỏi những kỹ thuật hiện đại, Viết Khánh đã giành ngôi vô địch tại giải đấu này trước các tay đấm mạnh của Campuchia và Lào. Liên tục sau đó, Khánh luôn là thành viên nồng cốt của đội tuyển quyền Anh Việt Nam trước mỗi kỳ tranh tài quốc tế.
Được tham dự SEA Games 15 tại Malaysia, ASIAD 11 tại Trung Quốc và được tập huấn với sự huấn luyện của chuyên gia Cuba và Liên Xô tại Bình Định năm 1991 đào tạo một Viết Khánh chững chạc và tự tin hướng tới SEA Games 16 tại Philippines, một giải đấu mà khả năng của Khánh được đặt vào “cửa” HCV. Tuy nhiên, may mắn đã không mỉm cười với anh khi anh để thua điểm sát nút võ sĩ chủ nhà trong những giây cuối cùng của trận đấu vòng loại.
Thất bại tại SEA Games 16 khiến anh mất ngủ liên tục, ý nghĩ treo găng giải nghệ đã bắt đầu nhen nhúm trong anh. Nhưng nhờ sự động viên kịp thời của các thầy, bạn bè và gia đình, Khánh đã tiếp tục trụ lại tại võ đài. “Tôi thường không có duyên lắm với các giải đấu quốc tế. Thôi thì có công mài sắt có ngày nên kim”, Khánh tâm sự như thế và quyết định đầu tư cho trận đánh lớn: SEA Games 17 tại Singapoe.
Với quyết tâm cao nhất, Khánh đã lần lượt vượt qua võ sĩ Lào và chủ nhà ở vòng loại và tứ kết, và cuối cùng chỉ chịu dừng bước trước á quân thế giới người Thái Lan trong thế trận cân bằng về điểm số và đoạt HCĐ. Đây là tấm huy chương mà quyền Anh Việt Nam mong đợi từ rất lâu.
NỖI NIỀM CỦA KHÁNH
Trở về nước, anh thi hành nghĩa vụ quân sự và khoác áo đội tuyển quyền Anh Quân đội để rồi mang về cho đơn vị này 2 tấm HCV tại giải VĐQG 1993 và 1994. Tưởng rằng, với ngôi vô địch tại giải VĐQG 1994 sẽ chắp cánh cho ước mơ giành HCV SEA Games, nhưng không ngờ sau đó, môn quyền Anh đã bị tạm ngưng hoạt động để chấn chỉnh công tác tổ chức.
Giống như những người hâm mộ quyền Anh và lực lượng HLV, VĐV quyền Anh tại Việt Nam, Khánh rất hụt hẫng và thất vọng. Nhưng “duyên nợ” với võ thuật quá sâu nặng và để đỡ “ngứa nghề”, Khánh quyết định gắn bó với quyền Anh bằng môn... võ cổ truyền vốn có kỹ thuật na ná môn thể thao mà mình đã trót đam mê để chờ ngày... “tái sinh”.
Cùng với các HLV Nguyễn Duy Hùng, Lê Phượng Vũ, Lê Hoài Bảo..., Khánh đã đưa đội tuyển Võ cổ truyền Quân đội trở thành một trong 3 đội tuyển mạnh nhất nước, góp phần tô đậm tên tuổi các kiện tướng quốc gia: Lê Văn Hay (-63,5kg), Đào Thông Minh (-51kg), Đỗ Khắc Lợi (-54kg), Lê Thành Long (-57kg), Lê Thành Nhựt (-60kg), Hà Huy Tường (-48kg), Nguyễn Thanh Hải, Nguyễn Minh Nhựt...
VINH DANH TRONG NGÀY “TÁI SINH”
Và cái ngày mà anh cùng bao người hâm mộ quyền Anh chờ đợi gần một thập kỷ đã đến. Tháng 4/2002, được sự cho phép của Thủ tướng Chính phủ, quyền Anh chính thức được cho phép hoạt động trở lại.
Đã 8 năm kể từ ngày đăng quang tại Hải Phòng, quãng thời gian khá dài cho những cựu võ sĩ thời đấy mang găng thượng đài trở lại. Những người hâm mộ quyền Anh tưởng chừng không còn thấy hình ảnh một võ sĩ Viết Khánh trắng trẻo dễ thương với lối đánh hoa mỹ trên ring đài nữa, nhưng phút cuối cùng, vượt qua chấn thương đầu gối khá nặng, HLV kiêm võ sĩ Huỳnh Viết Khánh đã lại xỏ găng tranh tài tại giải Cúp CLB toàn quốc lần thứ 1 tổ chức vào cuối tháng 12/2002 tại Cung TDTT Quần Ngựa, Hà Nội.
Tuổi đã lớn, lại giã từ võ đài quá lâu, nhưng những gì mà anh thể hiện tại giải thật đáng nể. Lần lượt vượt qua các tay đấm trẻ và mạnh mẽ của Hà Nội, Nghệ An... Viết Khánh đã lại đăng quang ngôi vô địch hạng -57kg.
Với ngôi vô địch này, Viết Khánh đã trở thành một cầu nối giữa hai thế hệ võ sĩ. Thành tích này như một lời chào tạm biệt của anh đến người hâm mộ quyền Anh Việt Nam và cũng là lời chào những võ sĩ đàn trước và lời nhắn gửi tới lứa võ sĩ đàn em sau này để tiếp nối anh đưa quyền Anh Việt Nam bay cao hơn trên võ đài quốc tế.
ĐỀU ĐẶN GẶT VÀNG
Hơn một thập kỷ trôi qua, từ giải đấu đầu tiên được tổ chức trở lại vào năm 2002 cho đến ngày nay, người hâm mộ quyền Anh Việt Nam vẫn thường xuyên mục kích hình ảnh Khánh cùng các đồng đội dẫn dắt các học trò trong màu áo quân đội liên tiếp giành huy chương ở các giải đấu quốc gia nhiều năm qua. Với sự tận tụy và thương yêu học trò hết mình, Thiếu tá QĐNDVN Huỳnh Viết Khánh đã cùng các công sự của mình đưa tuyển Quân đội trở thành “anh cả đỏ” của làng quyền Anh nước nhà khi liên tiếp trong những năm qua đều giành ngôi vô địch toàn đoàn. Nhiều học trò của anh vinh dự được triệu tập vào đội tuyển quốc gia và mang lại nhiều tấm huy chương cao quý cho Tổ quốc.
Ghé thăm anh tại phòng tập trong khuôn viên CLB võ thuật QK7, anh vẫn như ngày nào – cái thời còn hăm hở xỏ găng thượng đài với tình yêu quyền Anh nồng nhiệt. Bất kể những trưa hè nóng bức hay những cơn mưa xối xả của đất Sài Thành, bất kể buổi sáng hay tận tối mịt, anh vẫn miệt mài luyện đòn cho các học trò đủ mọi lứa tuổi, đủ mọi thành phần – miễn là có cùng niềm say mê quyền Anh như anh!