Trận đấu này đã phơi bày một nghịch lý tồn tại bấy lâu tại Old Trafford, Manchester United vẫn là 'hung thần' khi chơi phòng ngự phản công, nhưng lại trở nên lúng túng, thiếu đột biến khi buộc phải áp đặt lối chơi với quyền kiểm soát bóng vượt trội.
"Tuần trăng mật" kết thúc bằng bài học chiến thuật
Sau những bước chạy đà hoàn hảo với 4 chiến thắng, Manchester United đã gặp phải một 'hòn đá tảng' mang tên West Ham. Đây không phải một thảm họa, mà là một bài kiểm tra thực tế cần thiết khi Manchester United đối đầu với một West Ham chơi kỷ luật. Kết quả này giúp chúng ta thấy rõ hơn những nút thắt mà Quỷ đỏ cần tháo gỡ khi không còn khoảng trống để chơi phản công.
MU đã thoát thua ở những giây cuối cùng nhờ khoảnh khắc tỏa sáng của "siêu dự bị" Benjamin Sesko. Cú dứt điểm một chạm tinh tế từ quả tạt xoáy của Bryan Mbeumo ở phút 90+6 không chỉ giữ lại 1 điểm quý giá, mà còn cứu rỗi một màn trình diễn bế tắc đến mức báo động.
Nếu những chiến thắng trước đó được xây dựng trên nền tảng của tốc độ, sự trực diện và những pha chuyển trạng thái sắc lẹm, thì trận đấu này lại là sự trở về của "bóng ma" cũ, sự bất lực trước khối phòng ngự thấp.
Kiểm soát bóng nhiều, nhưng ý tưởng thì ít
Con số thống kê không biết nói dối, United cầm bóng tới 65% nhưng chỉ tung ra vỏn vẹn 9 cú sút. Một tỷ lệ chuyển hóa cơ hội thảm hại.
Kế hoạch ban đầu của Carrick là sử dụng sơ đồ 4-2-3-1 để kéo giãn đội hình West Ham, sau đó biến đổi thành 3-2-5 khi tấn công. Amad Diallo và Luke Shaw được giao nhiệm vụ bám biên, tạo khoảng trống ở trung lộ cho Bruno Fernandes, Mbeumo và Matheus Cunha.
Về lý thuyết, đó là một cách tiếp cận hiện đại và hợp lý. Phút thứ 9, United suýt chút nữa đã thành công với công thức này khi Lisandro Martinez tung đường chuyền vượt tuyến xé toang hàng thủ đối phương để Bruno băng xuống. Nhưng đó cũng là điểm sáng hiếm hoi trong một hiệp một đầy bế tắc.
Vấn đề nằm ở chỗ, khi West Ham chủ động nhường sân và bịt kín mọi khe hở, United lại thiếu đi sự sắc sảo trong những đường chuyền quyết định. Trời mưa và mặt sân trơn trượt cũng là một phần nguyên nhân khiến các pha phối hợp ở 1/3 cuối sân của Quỷ đỏ thường xuyên bị lỡ nhịp.
Sự lúng túng trong thế trận áp đặt
Một trong những điểm mạnh nhất của United dưới thời Carrick là khả năng phản pressing. Tình huống Casemiro đoạt lại bóng ở phút 23 gợi nhớ đến bàn thắng vào lưới Fulham, nhưng lần này đường chọc khe của Bruno lại bị Axel Disasi chặn đứng.
Khi không thể chơi trực diện và nhanh, United buộc phải quay sang các tình huống cố định, vũ khí đã giúp họ giải quyết Fulham và Tottenham. Phút 21, kịch bản cũ được lặp lại, Bruno đá phạt thông minh, Shaw di chuyển cắt mặt dứt điểm. Chỉ có sự xuất sắc của Aaron Wan-Bissaka ngay trên vạch vôi mới ngăn cản được bàn thắng.
Tuy nhiên, sự phụ thuộc vào các tình huống cố định cũng là minh chứng cho sự bế tắc trong lối chơi mở. Các tiền vệ công và tiền đạo của United thường xuyên phải lùi sâu để nhận bóng, khiến vòng cấm địa của West Ham trở nên vắng vẻ lạ thường. Thiếu những cú sút xa, thiếu những pha đột phá cá nhân, United trở nên dễ đoán.
Canh bạc "Tất tay" và sự tỏa sáng của kép phụ
Nhận thấy sự bế tắc, Carrick đã thực hiện những điều chỉnh mang tính "tất tay" ở hiệp hai. Ông chuyển sang sơ đồ 3-5-2, tung Joshua Zirkzee và Benjamin Sesko vào sân để gia tăng quân số trong vòng cấm. Mục tiêu rất rõ ràng, tận dụng khả năng tạt bóng của Mbeumo và Bruno.
Sự thay đổi này ngay lập tức mang lại hiệu quả. Man United bắt đầu tạo ra sức ép nghẹt thở. Phút 77, Casemiro có pha bấm bóng đẳng cấp loại bỏ Wan-Bissaka, đặt Shaw vào thế đối mặt. Đáng tiếc, hậu vệ người Anh lại chọn giải pháp tạt bóng thay vì dứt điểm hoặc chuyền cho Amad đang trống trải ở cột xa.
"Chúng tôi đã không đạt được sự cân bằng tấn công đúng trong phần đầu trận," Carrick thừa nhận sau trận đấu. "Bạn muốn kiểm soát, nhưng bạn cũng phải cảnh giác với những pha phản công của đối thủ."
Và thực tế, United đã suýt phải trả giá đắt. Hai lần trong thời gian bù giờ, West Ham phản công chớp nhoáng và chỉ có tài năng của tài năng trẻ Leny Yoro mới cứu thua cho đội khách.
Càng cầm bóng, càng... dễ thua?
Kết quả hòa này là lần thứ 6 trong 8 chuyến làm khách trước các đội nửa dưới bảng xếp hạng mà United không thể thắng. Một thống kê đáng báo động.
Nhưng thống kê đáng sợ hơn nằm ở sự tương quan giữa tỷ lệ kiểm soát bóng và kết quả thi đấu. Kể từ tháng 8/2024:
Khi cầm bóng trên 60%: M.U chỉ thắng 4 trong 15 trận. (Tương đương phong độ của một đội giành 45 điểm/mùa).
Khi cầm bóng dưới 49%: M.U thắng tới 11 trong 22 trận. (Tương đương phong độ của một đội giành 69 điểm/mùa, đủ để đua Top 4).
Sự chênh lệch này chỉ ra một vấn đề cốt lõi, đội hình hiện tại của Man Utd được xây dựng để chơi phản công, để trừng phạt sai lầm của đối phương khi có khoảng trống. Khi bị buộc phải cầm bóng và khoan phá khối bê tông, họ trở nên tầm thường.
Bài toán hóc búa cho Carrick
Michael Carrick nói rằng việc kiểm soát trận đấu tốt hơn là "điều chúng tôi sẽ dần đạt tới". Nhưng thời gian không chờ đợi ai. Để trở lại Top 4 lần đầu tiên kể từ năm 2023, United không thể cứ mãi sẩy chân trước những đối thủ yếu hơn chỉ vì họ... cầm bóng quá nhiều.
Trận hòa trước West Ham là một lời cảnh tỉnh. Nó cho thấy con đường phục hưng của Quỷ đỏ vẫn còn rất dài và đầy chông gai. Carrick đã làm tốt trong việc khơi dậy tinh thần chiến đấu, nhưng giờ là lúc ông phải giải quyết bài toán chiến thuật hóc búa nhất: Làm thế nào để United chơi hay ngay cả khi họ là nhân vật chính của trận đấu?
Nếu quý độc giả muốn nhìn lại những câu chuyện phía sau sân cỏ và những góc khuất ít được chú ý sau mỗi trận đấu, mời tham khảo thêm các bài viết khác trong cùng chuyên mục.
Phát ngôn của Sir Jim Ratcliffe đe dọa giấc mơ Wembley phương Bắc
Lý do Benjamin Sesko là mẫu trung phong toàn diện nhất của Carrick













