Đẳng cấp màu xanh
Chiến thắng của Chelsea đã “nhét sỏi vào miệng” những kẻ ác khẩu cho rằng việc thắng Barca là viễn tưởng và The Blues sẽ bị “vùi dập” ngay tại đất Anh. Với thành tích không mấy sáng sủa trong suốt mùa giải, với vô khối những vấn đề gặp phải trên băng ghế huấn luyện và đội hình, đối mặt với một Barca “mạnh nhất có thể” của Pep, thứ giúp người London giành lợi thế không gì khác hơn là bản lĩnh của một ông lớn đã nhiều năm liền có chỗ đứng ở châu Âu.
Thật bất ngờ khi Chelsea - đội từng để MU gỡ 3 bàn sau khi dẫn trước lại phòng ngự hay đến thế. Đó là thứ “phòng ngự ra phòng ngự”, nếu tiqui-taca là đỉnh cao của bóng đá tấn công thì thật không may, nó đã vấp phải đại diện ưu tú nhất của phòng thủ khoa học, và kết cục thế nào thì ai cũng đã rõ. Sau trận đấu, có lẽ điệp khúc “không dám chơi đôi công” sẽ được nhiều người lặp lại, nhưng bóng đá không chỉ có hàng tiền đạo, vì thế mới sinh ra chiến thuật và các huấn luyện viên, và trong trận bán kết lượt đi năm nay, sự hiệu quả đã đứng về phía Chelsea. Chelsea đã “yếu đi”, họ không tạo ra được đến 4, 5 tình huống nguy hiểm để bị tước phạt đền như 3 năm trước, nhưng chỉ một phút lóe sáng của bộ ba Lampard-Ramires-Drogba, bóng đã nằm gọn trong lưới Victor Valdes mà chẳng gây ra một tranh cãi nào. Cách đá của Chelsea không tạo cảm giác chật vật như Milan, với nền tảng sức mạnh tốt hơn, khâu chống đỡ được các học trò của Di Matteo thực hiện một cách rất chủ động, tạo cho người ta có cảm giác “tôi đang chơi thứ bóng đá phòng ngự của mình”. Chelsea đã chơi sòng phẳng, không hề “phá trận đấu”, thậm chí số lỗi phải nhận thẻ của Barca cũng chẳng kém gì. Những con số thống kê phần trăm kiểm soát bóng cũng trở nên vô nghĩa, chưa bao giờ Barca mất bóng nhiều đến vậy, gần như không có nổi một pha phối hợp bật tường quá hai chạm, trong khi đó những cú “chọc bóng” của các cầu thủ áo xanh là rất lợi hại, và từ chính một pha bóng bế tắc, Messi loay hoay để bị cướp bóng theo cách đó và dẫn tới bàn thắng của Drogba.
![]() |
| Những chiến binh năm xưa dù già đi nhưng không mất đi đẳng cấp của mình. Ảnh: Internet. |
Tỉnh táo, chính xác, lạnh lùng, vững chãi, những gì là tốt nhất, là bản sắc của đội bóng áo xanh đã được phát huy tối đa trong một buổi tối đẹp trời theo nghĩa bóng. Nếu ai nghĩ rằng đây chỉ là “cuộc chiến của các công thần” thì họ đã nhầm, quả thực, chưa bao giờ kể từ đầu mùa, Chelsea thống nhất, đoàn kết, và khó bị xuyên thủng đến thế. Từng cá nhân trong đội hình đều đã thi đấu như thể tất cả đều đang ở đỉnh cao sự nghiệp. Cech-Terry-Cahill có một màn trình diễn ngoạn mục, đặc biệt tuy còn trẻ nhưng Cahill đã rất nhiều lần hạn chế được khả năng khuấy đảo của Iniesta - người đã phải rê dắt khá nhiều khi mà Messi hầu như bị bắt chết. Ashley Cole cũng không cho người đồng nghiệp Alves bất cứ cơ hội nào, để rồi những quả tạt cầu may cứ đều đều xuất hiện, Ivanovic thầm lặng hơn nhưng cũng thi đấu không kém phần ấn tượng. Giữa sân, Mikel cơ bắp, Lampard kinh nghiệm, cùng sự linh động của Meireiles và Ramires đã tạo nên khả năng tranh chấp cực tốt cũng như hỗ trợ tuyệt vời cho hàng thủ. Điểm tối duy nhất là Juan Mata, anh không đủ tốc độ và thể lực để là cầu nối trong trận đấu này, dẫn đến việc Chelsea không có nhiều những pha lên bóng. Nhưng may mắn là đã có Drogba, người xông xáo nhất trận, hơn rất nhiều so với hình dung về cái tuổi của anh. Hẳn ai cũng nhớ thái độ của Drogba trước ống kính sau trận bán kết năm nào, anh vào trận lần này với tất cả quyết tâm và kiêu hãnh, với nguồn năng lượng đã tích tụ từ lâu, với khát khao chiến thắng bị thời gian nung nóng đến cực điểm, rõ ràng đó là sự lựa chọn sáng suốt thay vì Torres. Drogba chạy, tranh chấp, qua người, ngã, dũng mãnh như một con thú bị tổn thương, để rồi cất tiếng gầm rung chuyển mọi dự đoán vào phút 45+2.
Barca vẫn là Barca
Vậy là “cái dớp” không thể chọc thủng lưới Chelsea vẫn không được Messi xóa bỏ. Anh được Goal.com chấm 5,5 điểm trận này, bởi đúng như dự đoán, khi tiqui-taca không thể thăng hoa, Messi chỉ còn biết dựa vào những pha đi bóng và dứt điểm cá nhân “lấy được”, tất cả đều không một lần vượt qua các lớp bọc lót mà Chelsea dựng nên. Là người mất bóng trực tiếp dẫn đến bàn thua, đây thực sự là trận đấu thất vọng của số 10. Fabregas cũng đá dưới phong độ khi trở lại Anh, trong khi đó hai tiền đạo thay nhau vào sân là Sanchez và Pedro đều đã đen đủi với những pha dứt điểm. Trận đấu ở London cũng không có đất diễn cho các cầu thủ “giỏi ngã” như Mascherano, Busquest, trọng tài đã làm tốt và Barca không có lý do gì để phàn nàn về trận thua này.
Vẫn có yếu tố kỵ dơ trong bóng đá. Chelsea không hơn MU, thậm chí ở Anh đội bóng của Sir Alex không hề e ngại The Blues chút nào, nhưng MU của hiện tại nếu đối đầu trực tiếp chắc hẳn sẽ khó mà tạo được bất ngờ trước Barca, còn Barca khi gặp Chelsea thì rõ ràng họ đã gặp “khắc tinh” thực sự của mình. Pep điềm đạm, nhưng Di Matteo còn lạnh lùng hơn, khi Pep chuyển từ ngồi im sang xoa đầu nghĩ kế thì vị huấn luyện viên người Ý vẫn lặng thinh, khoanh tay trong cái nhìn sắc lẹm. Di Matteo đã thắng một trận đấu, nhưng chắc ông cũng hiểu, đó mới chỉ là “hiệp 1”.
Barca ở Nou Camp sẽ khác. Trước tiên món quà cho Chelsea sẽ là sức ép từ khán đài của một sân vận động khổng lồ. Ở đó có những hiểm họa khôn lường, ở đó mọi thứ đều đứng về phía Barca, là thánh địa của họ. Dù đã có những đội bóng giành điểm từ Nou Camp, nhưng trong một trận đấu loại trực tiếp, chắc chắn các nghệ sĩ xứ Catalonia sẽ không bỏ lỡ những cơ hội mười mươi như trận lượt đi, cơn lốc tiqui-taca sẽ còn tốc độ hơn nữa trước sự kỳ vọng của các cổ động viên nhà. Họ vẫn là Barca, là đội bóng mạnh nhất. Nhưng mạnh nhất không có nghĩa là không thể bị đánh bại, hoặc, bị cầm hòa. Hẹn gặp ở Nou Camp.
(Bạn đọc: Trần Mạnh Quang)
|
* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.
Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.
Trân trọng,
Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam















