Ngày nay ở thành Fio hoa lệ của nước Ý vẫn còn truyền nhau câu nói bất tử: “Đầu tiên là Batistuta, rồi đến Chúa, sau cùng mới là chúng tôi”. Câu nói ấy là minh chứng cho tình yêu vĩ đại của người Fio dành cho chàng lãng tử Batistuta, người đàn ông đẹp trai, có mái tóc đẹp bồng bềnh và nổi tiếng với khả năng ghi bàn sát thủ của mình, nhưng điều khiến người ta yêu Batigol lớn nhất chính là “trái tim sư tử” chung thủy của anh. Để đền đáp những gì anh đã làm cho đội bóng “áo tím” thành Fiorentina, người dân ở Fio đã đúc một bức tượng đồng chân dung của Batigol bất tử đặt ngay cổng vào sân vận động của đội bóng.
![]() |
| Gabriel Batistuta huyền thoại của La Viola - Ảnh: Internet |
Những cống hiến của Batistuta cho Fio là không thể nào nói hết, khi Fio bị xuống hạng có bao đội bóng muốn có được anh, nhưng tình yêu cùng với lòng chung thủy đã giữ anh ở lại với Fio. Anh đưa Fio lên hạng và trở thành một đội bóng hùng mạnh ở thời của mình. Người ta vẫn còn nhớ lại những cú nã đại bác kiểu như bàn thắng vào lưới MU ở ở Champions League năm 1999-2000, hay những bàn thắng anh ghi bàn vào cho Argentina ở Word Cup 98 hay cú đánh đầu kinh điển vào lưới Thụy Điển của kì Word Cup đầu tiên được tổ chức ở Châu Á. Anh chính là một trong những sát thủ đáng sợ nhất mà lịch sử bóng đá đã có được, người ta nhận thấy ở Batistuta có một sự toàn diện hiếm có, khi anh không chỉ hoàn hảo trong những cú dứt điểm (đối mặt là ghi bàn) hay những cú sút xa (độ chính xác và lực sút vô cùng đáng sợ), những pha sút phạt điêu luyện và hững cú đánh đầu dũng mãnh như một “con sư tử đích thực” .
Khi nói về anh, người ta luôn luôn buồn cho anh, buồn như màu áo tím của La Viola (biệt danh của Fio) - màu của sự chung thủy, bởi một sát thủ vĩ đại như anh đáng ra phải có những danh hiệu cá nhân và tập thể cao quý trong cuộc đời chơi bóng của mình. Nhưng dẫu sao thượng đế cũng đã ban tặng cho anh danh hiệu cao quý nhất của con người - cầu thủ, đó là người chung thủy vĩ đại nhất của bóng đá thế giới. Dù cho năm 2000, anh đã phải chuyển sang Roma nhưng đó là sự ra đi của con người có trái tim vĩ đại, anh ra đi là để cứu Fio khỏi phá sản. Ngày anh đi, tất cả người dân thành Fio không oán trách, không thầm ghét mà chỉ có nước mắt và nước mắt… cùng với nỗi đau tội cùng của “người mẹ” không thể giữ lại “đứa con yêu dấu” của mình, thành Fio chỉ buồn như màu áo tím của mình. Và nỗi lòng của anh sẽ mãi khắc ghi trong lòng các tifosi của La Viola: “Giờ đây tôi là người của Roma nhưng trái tim tôi vẫn luôn thuộc về Fio”. Để chứng minh cho trái tim chung thủy của mình, cũng ở mùa thu buồn năm ấy “Vua sư tử” đã cúi đầu lặng lẽ, không một nụ cười khi ghi bàn thắng vào lưới của Fio, nhiều cổ động viên trên khán đài đã bật khóc và sau đó dành cho anh những tràng pháo tay như để thấu hiểu và khẳng định mãi dành tình yêu cho anh.
Đến hôm nay, chàng lãng tử Batistuta đã giải nghệ gần một thập kỉ rồi, tiếng gầm vang vĩ đại của “Vua sư tử” đã không còn nhưng câu chuyện về mối tình của anh và Fio vẫn mãi còn đó trong trái tim người hâm mộ và chắc rằng sẽ còn mãi lưu đến suốt phần còn lại của lịch sử bóng đá sau này. Bóng đá hiện đại đang có sự chuyển đổi mạnh mẽ khi giờ đây các cầu thủ hầu như chạy theo tiếng gọi của đồng tiền mà không hề nghĩ đến “lời trái tim mình nói”. Vì thế những ai đã dành tình cảm cho chàng Batigol có quyền tự hào về thần tượng của mình, mỗi khi nhắc đến hai tiếng “trái tim” trong bóng đá là nhắc về “trái tim sư tử” của lòng chung thủy mà “Vua sư tử” vĩ đại đã để lại cho bóng đá.
(Bạn đọc: Văn Quốc Nhân )
|
* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.
Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.
Trân trọng,
Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam















