Champions League - Bộ mặt thật của bóng đá

13:26 Thứ bảy 10/11/2012

Premier League và La Liga là những nơi tụ hội nhiều đội bóng tiếng tăm, nhiều trận cầu hấp dẫn, và nhiều cầu thủ, huấn luyện viên xuất sắc. Trên bình diện châu Âu, các đại diện của Anh và Tây Ban Nha nghiễm nhiên được đánh giá rất cao, có những vị thế riêng biệt trong con mắt người hâm mộ so với phần còn lại. Thế nhưng, dường như sự hào nhoáng ở các giải quốc nội hàng đầu đã không thể hiện đúng mặt bằng bóng đá thế giới, nó chỉ được lột tả rõ nét qua các trận cầu tại Champions League.

Khoảng cách không xa

Không quá nhiều người tin vào lý luận của một số huấn luyện viên rằng đội bóng nào được dự Champions League cũng đều “đáng sợ”, nó thường bị coi là một kiểu thận trọng xã giao. Nhưng quả thật, cũng không mấy ai dám cả quyết về sự dễ thở cho các “ông lớn” khi phải đối đầu các đội bóng nhược tiểu. Những đội bóng ở các nền bóng đá kém phát triển hơn, hay không giàu có bằng có thể thua xa về chất lượng cầu thủ trong đội hình, nhưng trên góc độ sức mạnh 11 người, họ chưa bao giờ là những kẻ dễ bắt nạt khi bước ra “biển lớn”, thậm chí còn tạo ra sự nghi ngờ về cán cân trình độ thực sự nếu như họ có nhiều hơn những ngôi sao.

Giải đấu hấp dẫn nhất hành tinh - nơi không có gì là không thể. Ảnh: Internet.

Một Chelsea đầu tư rầm rộ và choán chỗ ghê gớm trên các danh mục tin tức chuyển nhượng lại chưa thể hiện được chút vượt trội nào so với đối thủ chiếu dưới Shakhtar Donetsk, một Barca “ngoài hành tinh” của các “siêu cầu thủ” gục ngã trước Celtic khi mà ai cũng đã biết trước đội bóng yếu hơn sẽ chơi như thế nào. Rồi một Man City của “trào lưu mới”, sắm sửa như một đại gia trúng số với rất nhiều tham vọng cao xa lại “chết hụt” trước một Ajax gần như đã bị thời đại lãng quên, ngay trên sân Etihad. Và một Real “sống trên tiền”, lúc nào cũng chỉ sợ “thừa ngôi sao” cuối cùng lại chẳng là ai trước một Dortmund cây nhà lá vườn đầy sức trẻ.

Sự phù phiếm của danh tiếng, sự lấp lánh của công nghệ lăng xê với báo chí, truyền hình, điều kiện theo dõi phổ cập và mặt bằng chung giải đấu đã làm người ta quên đi rất nhiều điều trong thế giới bóng đá. Ở đó, trong tâm trí số đông, “cuộc sống” chỉ là của những Barca, Real, là của những M.U, Chelsea, Man City, Arsenal, một chút “vương vấn” đến từ Milan hay Inter, nơi có những cầu thủ nhiều người biết tên, những huấn luyện viên thường xuyên trả lời phỏng vấn. Chỉ ở một sân chơi rộng lớn như Champions League, sự giao thoa mới mở ra những góc nhìn khác, nơi mà những đội bóng khổng lồ và những đội bóng trung bình hay bé nhỏ khi đặt dưới cùng một lăng kính hóa ra lại không chênh lệch nhau ghê gớm như ta hằng tưởng.

Giải đấu hấp dẫn nhất hành tinh

Bóng đá không chỉ là trò chơi chiến đấu về tốc độ, sức mạnh, hay kỹ thuật giữa người với người, cao hơn thế, đó còn là một “game chiến thuật” tuyệt vời mà những gì có trong tay chưa chắc tương đồng với kết quả. Dĩ nhiên, thực tế là nếu gặp nhau nhiều lần, nếu thi đấu ở những giải đấu khắc nghiệt, các đội bóng nhỏ hơn sẽ không thể qua mặt những Barca, Real được. Nhưng ở châu Âu, đó là những trận vòng bảng then chốt, những trận vòng loại mang tính knock out, đó là khi trong những trận chiến cụ thể, người ta có rất nhiều lý do để tìm được chiến thắng ngay cả trước kẻ mạnh hơn.

Điều thú vị là không thể có sự bắc cầu hay dự đoán quy chụp nào ở đây giống như ở La Liga mỗi khi Barca xuất quân là dành chiến thắng. Một Real làm Nou Camp lao đao lại bị Man City suýt đưa vào “cửa tử”, rồi chính Man City ấy lại bạc nhược ở Anh khi gặp các đội bóng dưới tầm, M.U về nhì PL thì lại từng bị Bilbao lấn lướt toàn diện mùa trước sau khi bị loại khỏi Champions League bởi những đội bóng tí hon, và còn nhiều pha ngã ngựa của các đại gia trước nhiều “kẻ vô danh” khác. Chính vì thế mà Champions League hấp dẫn, chính vì sự đa phong cách, đa ngôn ngữ trong bóng đá, sự khắc chế lẫn nhau của mỗi đại diện tới từ khắp mọi nơi mà giải đấu này mới chính là bức tranh trần thực hơn những gì hiện ra trên báo chí.

Sẽ không biết đến bao giờ những đội bóng nhỏ mới có được những Messi, Ronaldo, Rooney thời đỉnh cao, bao giờ mới có thêm những giải vô địch quốc gia thu hút bằng Liga, Premier League, có khi là chẳng bao giờ. Vậy nhưng, họ vẫn đến và làm khốn đốn những câu lạc bộ được hâm mộ nhiều nhất hành tinh, có giá trị thương hiệu gấp mình tới cả chục, thậm chí cả trăm lần, nếu đó không phải là bóng đá thì là gì? Chiến thuật cộng hưởng với tinh thần có thể chiến thắng việc làm đầy sân bằng những con người xuất chúng, thật vậy.

Cảm giác về sự rút ngắn ấy có thể không bền, song nó đã chỉ ra thực tế về sự tung hô thái quá của truyền thông, sự thần tượng và hoàn hảo hóa mọi thứ trong mắt nhiều người hâm mộ. Đúng là không phải ngôi sao lúc nào cũng tỏa sáng, không phải tập thể mạnh lúc nào cũng trơn tru, nhưng là để nhận thấy đằng sau những siêu sao, đằng sau 11 con người đều mạnh, đội bóng đó còn lại gì. Vẫn sẽ có chênh lệch bao la về danh hiệu, về sự đẹp mắt, về các pha bóng đỉnh cao giữa các “đại gia” với những “kẻ nghèo”, đó chính là thứ chúng ta thưởng thức, thứ làm chúng ta yêu một câu lạc bộ lâu dài khi đứng từ xa nhìn vào như một người yêu bóng đá đơn thuần. Nhưng có lẽ cũng cần biết ơn những đội bóng “yếu”, họ đã luyện tập nhiều hơn họp báo, chiến đấu trên sân nhiều hơn tạo dựng hình ảnh, và từ đó tạo ra những bất ngờ, tạo ra những khác biệt cho đời sống bóng đá. Phải có cả họ nữa mới là bức tranh toàn cảnh, bức tranh đẹp lắm với những mảng màu tuy nhỏ thôi, nhưng nếu che khuất đi, lãng quên đi thì không còn là sự thật.
Mạnh Quang | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục