Khi hiện tại trở thành lịch sử, lịch sử trở thành những con chữ vô tri nằm im lìm trên từng trang giấy, chiến thắng 1-0 của Man City trên thánh địa Etihad sẽ sớm chìm vào quên lãng giống như mọi chiến công hiển hách khác. Thật may là, khi ấy, vẫn còn chúng ta ở đây, những con người của hiện tại. Chúng ta sẽ tự hào kể cho các thế hệ mai sau biết rằng chúng ta đã được chứng kiến một thời khắc đầy ý nghĩa, sẽ làm thay đổi mãi mãi lịch sử bóng đá thành phố Manchester nói riêng và nước Anh nói chung.
Người hâm mộ Man City đã chờ ngày này quá lâu rồi, cái ngày mà họ có thể đường hoàng đánh bại M.U, theo cách vinh quang nhất có thể. Đội bóng của Sir Alex Ferguson đã thua toàn diện trước một đối thủ xuất sắc vượt trội. Sân Etihad rạng sáng nay, không phải đội bóng của Sir Alex đã chơi tệ, mà là đối thủ của họ thực sự quá hay. Man City đã áp đặt một thế trận hoàn toàn trên cơ so với đối thủ, thể hiện rõ rệt qua từng con số. Họ cầm bóng nhiều hơn (52,6%), sút bóng gấp 3 lần (15 so với 5), tạo ra hàng loạt cơ hội ăn bàn. Nếu các chân sút của đội chủ nhà dứt điểm chính xác hơn, De Gea có lẽ đã không chỉ vào lưới nhặt bóng đúng một lần.
Trước một đối thủ cùng đẳng cấp với các ngôi sao có trình độ tương đương, “Quỷ Đỏ” đã để lộ mọi nhược điểm vốn có của mình. M.U cầm bóng không ít nhưng thiếu đột biến, tạo được tình huống nhưng không biết cách kết thúc. Hàng công phụ thuộc trầm trọng vào Rooney, hai cánh chỉ có Nani để hi vọng. Khi đối thủ chủ động khóa chặt các vị trí đó, M.U lập tức gặp bế tắc. Hàng tiền vệ bị áp đảo do thiếu một cầu thủ đẳng cấp lĩnh xướng. Tất cả những yếu điểm trên lẽ ra có thể được khắc phục chỉ bằng một vài chữ kí. Đó chính là sự khác biệt.
Man City luôn bị chê là kém đẳng cấp và kinh nghiệm so với đối thủ. Nhưng rạng sáng nay, sự khác biệt đó, vốn là những khái niệm rất trìu tượng và khó để nhận biết đã không được thể hiện. Đồng tiền của Man City đã làm quá tốt việc của nó, là san bằng những khoảng cách vừa kể giữa hai đội. M.U trong cuộc chuyển giao thế hệ đối đầu với Man City của các ngôi sao đang ở độ chín. Thất bại trên sân Etihad là điều hoàn toàn dễ hiểu.
“Bình minh xanh” ở Manchester
Mùa giải này thế là vứt đi rồi. Bị loại khỏi Champions League, tiếp tục bật bãi ở Europa League, sảy chân ở Carling Cup và FA Cup, và giờ bị bỏ lại trong cuộc đua tại giải Ngoại hạng, M.U hiện tại có lẽ là phiên bản tệ nhất trong 5 năm qua.
Họ đã từng vượt lên Man City 8 điểm và giờ phải xếp dưới đối thủ do chênh lệch hiệu số bàn thắng bại. Họ sẽ phải trông chờ vào vận may được ban tặng từ Newcastle. Và một chiến thắng (nếu có) nhờ sự may mắn ấy rõ ràng không phải là điều những cổ động viên chân chính của đội bóng chờ đợi. Đó không phải là tính cách “Quỷ Đỏ” dưới kỉ nguyên Alex Ferguson. Khi thanh danh và niềm tự hào bị tổn thương, chức vô địch Premier League có vẻ đã bớt quan trọng hơn nhiều.
Vô địch để làm gì nữa khi đã phô bày cho cả thế giới thấy sự thua kém và bất lực toàn diện trước đối thủ. 2 trận Premier League, M.U toàn thua, thủng lưới 7 lần và chỉ ghi được đúng 1 bàn. Đó không phải là thành tích mà một nhà vô địch nên sở hữu. M.U vẫn còn nguyên cơ hội đăng quang khi Man City sẽ có chuyến hành quân đầy bất trắc tới sân Sport Direct Arena. Nhưng chiếc cúp vô địch, nếu có, sẽ không phải là danh hiệu thứ 20 ngọt ngào của kinh nghiệm và đẳng cấp, mà sẽ mang trong mình rất nhiều tiếng thở dài và sự âu lo.
Thất bại này dường như là dấu chấm hết cho mùa giải hiện tại, một mùa bóng đầy thăng trầm và cảm xúc. Nhưng nó sẽ chỉ là sự bắt đầu cho một cuộc chiến òn khốc liệt hơn thế ở những mùa giải kế tiếp. Man City chắc chắn tiếp tục mua sắm, M.U có thể tiếp tục đi xuống, và lịch sử thành Manchester, sau nhiều thập kỉ bị nhuộm trong sắc đỏ Old Trafford, giờ chuẩn bị được sơn lại bằng một màu mới: màu xanh Man City.
Người hâm mộ Man City đã chờ ngày này quá lâu rồi, cái ngày mà họ có thể đường hoàng đánh bại M.U, theo cách vinh quang nhất có thể. Đội bóng của Sir Alex Ferguson đã thua toàn diện trước một đối thủ xuất sắc vượt trội. Sân Etihad rạng sáng nay, không phải đội bóng của Sir Alex đã chơi tệ, mà là đối thủ của họ thực sự quá hay. Man City đã áp đặt một thế trận hoàn toàn trên cơ so với đối thủ, thể hiện rõ rệt qua từng con số. Họ cầm bóng nhiều hơn (52,6%), sút bóng gấp 3 lần (15 so với 5), tạo ra hàng loạt cơ hội ăn bàn. Nếu các chân sút của đội chủ nhà dứt điểm chính xác hơn, De Gea có lẽ đã không chỉ vào lưới nhặt bóng đúng một lần.
Trước một đối thủ cùng đẳng cấp với các ngôi sao có trình độ tương đương, “Quỷ Đỏ” đã để lộ mọi nhược điểm vốn có của mình. M.U cầm bóng không ít nhưng thiếu đột biến, tạo được tình huống nhưng không biết cách kết thúc. Hàng công phụ thuộc trầm trọng vào Rooney, hai cánh chỉ có Nani để hi vọng. Khi đối thủ chủ động khóa chặt các vị trí đó, M.U lập tức gặp bế tắc. Hàng tiền vệ bị áp đảo do thiếu một cầu thủ đẳng cấp lĩnh xướng. Tất cả những yếu điểm trên lẽ ra có thể được khắc phục chỉ bằng một vài chữ kí. Đó chính là sự khác biệt.
![]() |
| Màu xanh sắp thế chỗ màu đỏ tại thành Manchester? - Ảnh: Getty |
Man City luôn bị chê là kém đẳng cấp và kinh nghiệm so với đối thủ. Nhưng rạng sáng nay, sự khác biệt đó, vốn là những khái niệm rất trìu tượng và khó để nhận biết đã không được thể hiện. Đồng tiền của Man City đã làm quá tốt việc của nó, là san bằng những khoảng cách vừa kể giữa hai đội. M.U trong cuộc chuyển giao thế hệ đối đầu với Man City của các ngôi sao đang ở độ chín. Thất bại trên sân Etihad là điều hoàn toàn dễ hiểu.
“Bình minh xanh” ở Manchester
Mùa giải này thế là vứt đi rồi. Bị loại khỏi Champions League, tiếp tục bật bãi ở Europa League, sảy chân ở Carling Cup và FA Cup, và giờ bị bỏ lại trong cuộc đua tại giải Ngoại hạng, M.U hiện tại có lẽ là phiên bản tệ nhất trong 5 năm qua.
Họ đã từng vượt lên Man City 8 điểm và giờ phải xếp dưới đối thủ do chênh lệch hiệu số bàn thắng bại. Họ sẽ phải trông chờ vào vận may được ban tặng từ Newcastle. Và một chiến thắng (nếu có) nhờ sự may mắn ấy rõ ràng không phải là điều những cổ động viên chân chính của đội bóng chờ đợi. Đó không phải là tính cách “Quỷ Đỏ” dưới kỉ nguyên Alex Ferguson. Khi thanh danh và niềm tự hào bị tổn thương, chức vô địch Premier League có vẻ đã bớt quan trọng hơn nhiều.
Vô địch để làm gì nữa khi đã phô bày cho cả thế giới thấy sự thua kém và bất lực toàn diện trước đối thủ. 2 trận Premier League, M.U toàn thua, thủng lưới 7 lần và chỉ ghi được đúng 1 bàn. Đó không phải là thành tích mà một nhà vô địch nên sở hữu. M.U vẫn còn nguyên cơ hội đăng quang khi Man City sẽ có chuyến hành quân đầy bất trắc tới sân Sport Direct Arena. Nhưng chiếc cúp vô địch, nếu có, sẽ không phải là danh hiệu thứ 20 ngọt ngào của kinh nghiệm và đẳng cấp, mà sẽ mang trong mình rất nhiều tiếng thở dài và sự âu lo.
Thất bại này dường như là dấu chấm hết cho mùa giải hiện tại, một mùa bóng đầy thăng trầm và cảm xúc. Nhưng nó sẽ chỉ là sự bắt đầu cho một cuộc chiến òn khốc liệt hơn thế ở những mùa giải kế tiếp. Man City chắc chắn tiếp tục mua sắm, M.U có thể tiếp tục đi xuống, và lịch sử thành Manchester, sau nhiều thập kỉ bị nhuộm trong sắc đỏ Old Trafford, giờ chuẩn bị được sơn lại bằng một màu mới: màu xanh Man City.
Minh Chiến |
00:00 30/11/-0001













