Arsenal: Vì sao có tiền vẫn chẳng mua được hàng tốt?

18:39 Thứ tư 12/06/2013

Chính sách tiền lương, tiêu chí chuyển nhượng và tham vọng Arsenal đánh mất 3 thứ tối quan trọng tạo nên một CLB lớn. Nó cũng là nguyên nhân cản đường họ trở thành điểm đến thu hút của các ngôi sao thích chinh phục trong khoảng 1 thập kỷ gần đây.

Bài viết cung cấp độc quyền bởi





Pháo thủ vẫn đáng gờm, nhưng không còn đáng sợ!

Arsenal đang đứng trước lằn ranh của một CLB mạnh và một CLB lớn. Họ vẫn thi đấu thành công dưới thời HLV Arsene Wenger, vẫn khiến các đối thủ phải dè chừng nhưng không còn khiến tất cả sợ hãi như trước.

Nhiều tài năng đã không còn muốn đến Arsenal

Nếu đặt vấn đề làm kinh tế ở Arsenal, BLĐ đội bóng này được cho là số 1 với khoản lãi hàng năm đủ nuôi thêm một đội bóng hạng thấp hơn. Nhưng để tiến lên một CLB có danh hiệu, Arsenal không làm nổi.

Đội ngũ trong tay HLV Wenger từ mùa này qua mùa khác chỉ được bổ sung các gương mặt tiềm năng và một vài cầu thủ không phải hàng đầu. Trong khi đó, các nhân vật cốt cán nhất, đủ sức trở thành ngôi sao lớn của bóng đá thế giới lần lượt rời bỏ CLB.

6 năm gần đây, Arsenal không thể mua nổi một tiền đạo cỡ Thierry Henry, một chân chuyền cỡ Fabregasvà một trung vệ đủ sức thay thế cặp Tony Adams - Sol Campbell.

Trên sân cỏ, Pháo thủ vẫn đủ sức khống chế trận đấu bằng lối chơi “rất Arsenal”, nhưng họ lại không đủ sắc sảo để kết thúc trận đấu. Đôi khi, thầy trò HLV Wenger còn thiếu bản lĩnh của một đội bóng lỳ lợm để bảo toàn thành quả.

Nguyên nhân từ chính Arsenal!

Đã rất nhiều lần, cả HLV Wenger và GĐĐH Ivan Gazidis đều vắt tay lên trán với câu hỏi rất cũ: Điều gì đã xảy ra với đội bóng?

Họ đặt câu hỏi, nhưng không quan tâm đến câu trả lời. Ông giáo già người Pháp trước mỗi cuộc chảy máu tài năng đều tìm cách thuyết phục học trò bằng tình cảm. Gazidis tiếp sức bằng việc mua về vài… tài năng tuổi teen, trong khi, cái Fabregas, Samir Nasri hay mới nhất là Van Persie không quan tâm nhiều đến các thứ đó. Cái họ cần là tiền và danh hiệu thì Arsenal không dám (không thể) hứa hẹn. Họ không thể “đóng đinh” tài năng và sự cống hiến ở một khung lương hiếm khi biến động, trong khi các tài năng tương đương được nhận gấp đôi, gấp ba ở “nhà hàng xóm”. Họ cũng không thể làm bạn mãi với các tài năng trẻ để hết năm này đến năm khác chỉ với mục đích dìu dắt. Họ cần danh hiệu.

Cũng cần phải nói thêm, những bộ óc sặc mùi làm ăn và in hình… đồng bảng của các nhân vật chóp bu ở Arsenal đã đẩy CLB đến bước đường ngày hôm nay. Họ có chủ quan khi đánh đồng tư duy kinh tế sang sân cỏ mà không biết rằng, bóng đá có đặc thù và luật chơi riêng. Một cầu thủ làm được việc có thể thay thế ngôi sao trong các trận đấu bình thường. Nhưng chưa chắc, họ đã có thể toả sáng trong các khắc cần phải định đoạt cuộc chơi. Các cầu thủ có tố chất ngôi sao như Henry, Van Persie, Fabregas  luôn biết cách lên tiếng đúng lúc. Đó chính là khác biệt giữa Arsenal đáng gờm và Arsenal đáng sợ giữa quá khứ và hiện tại!

Van Persie là bài học lớn

Tiền đạo người Hà Lan có thể là “phản đồ” trong mắt các CĐV Arsenal, nhưng không thể phủ nhận, sự ra đi của anh là vô lý. Ở M.U, Van Persie được nhận lương gấp rưỡi, được hưởng nhiều lợi ích của một ngôi sao mà tại Arsenal anh chưa từng được “nếm mùi”. Trên hết, Van Persie – chỉ một mùa ở M.U, đã có danh hiệu vô địch Ngoại hạng Anh, điều mà trong suốt 8 năm ròng rã ở Emirates, anh chỉ có nó… trong mơ.
Nathan Simpson (Guardian) | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục