Nụ cười mãn nguyện
Trước hết là nụ cười của Arsene Wenger. Thật khó nói, bởi vì đã 7 năm Arsenal của ông không có danh hiệu, nó làm chạnh lòng những người đã quá quen với cảm giác vinh quang thời Henry trước đó. Nhưng, những ai đã có riêng cho mình một đội bóng trong trái tim đều hiểu rằng, yêu có nghĩa là chấp nhận tất cả, cả niềm vui, cả nỗi buồn, thậm chí nỗi đau, chính những cảm xúc ấy mới khắc sâu rằng bạn yêu một điều gì đó đến thế nào. Dù không phải một fan Arsenal, nhưng nhìn họ chơi bóng, và nhất là chiến thắng bằng thứ bóng đá của họ, nhiều cổ động viên trung lập có lẽ cũng sẽ phải mỉm cười.
![]() |
| Arsene Wenger đã tạo ra một Arsenal có một không hai. Ảnh: Internet. |
Mọi thứ đều có trả giá, và mỗi người lại có riêng cho mình một mục tiêu. Thử hỏi nếu đầu mùa Arsene Wenger rời Arsenal như nhiều người lúc ấy hò hét thì chuyện gì đã xảy ra? Nếu ông đến Man City thì giờ này ai đang đứng đầu bảng? Tất nhiên không thể chứng thực được giả thiết, chỉ có điều, lại một lần nữa, người Emirates phải cảm thấy biết ơn ông, ông đã vẫn ở đó, làm những điều kỳ diệu với đội hình có trong tay bằng triết lý của mình, mà trận thắng “gã nhà giàu” của Mancini là minh chứng rõ nhất cho sự đúng đắn. Thực tế là Arsenal không thể có ngân sách như Man City, Real, Barca, họ chỉ có vậy, nhưng Wenger đã làm cho cái “chỉ có” trở nên hoàn hảo. MU cần danh hiệu, họ sắp có, Man City thích đi tắt đón đầu, họ đã đi được nhưng… chưa đến nơi, còn Arsenal? Họ muốn cống hiến, muốn đem những giấc mơ bóng đá của các cầu thủ trẻ thêu dệt thảm cỏ châu Âu, và họ đã thành công. Danh hiệu vẫn tiếp tục ở “thì tương lai”, nhiều người sẽ phật lòng, sẽ mệt mỏi vì đội bóng mình yêu thích cứ mãi trắng tay, có những người không còn xem Arsenal nữa, nhưng đó là quy luật hết sức thông thường. Arsenal gần như là đội bóng duy nhất chưa hề “đánh mất mình” dù chỉ một giây, họ có quyền tự hào với những gì mình làm được, và cùng với các cổ động viên trung thành nở nụ cười mãn nguyện.
Những giá trị không đổi
Sẽ có người nghĩ rằng Wenger đã quá “cổ hủ” so với thời đại ngày nay, và Arsenal là một cái gì đó mang tính “hoài niệm” nhiều hơn thực tiễn. Có thể phần nào có lý, song cũng nói luôn, cuộc sống là vậy, luôn có điều này và điều khác. Hãy thử tưởng tượng một thế giới bóng đá không có Arsenal, nó giống như đánh cắp không khí khỏi cuộc sống này, dù nó có không màu mè, không được chế biến, và có lúc bị lãng quên, nhưng thiếu nó thì cuộc sống không còn là cuộc sống nữa. Arsenal là cơ bản, Arsenal là một tinh thần bóng đá vị nghệ thuật tận gốc rễ, là tính hướng thiện trong những câu chuyện cổ tích tuổi thơ, là một thứ ánh sáng dịu đẹp dễ ngắm nhìn, không lóa mắt mà luôn khiến người ta say đắm tận tâm hồn.
![]() |
| Vẻ đẹp của Arsenal là duy nhất. Ảnh: Internet. |
Arsenal có thể khiến bạn thất vọng, nhưng không bao giờ làm cho bạn phải xấu hổ vì đã đứng về phía họ. Gần đây nhất trong trận derby “truyền thống - đồng tiền” ở Emirates, Balotelli đã không dưới bốn lần dùng gầm giầy “hỏi thăm” các pháo thủ, nhưng bị truất quyền thi đấu quá muộn, mà một phần chính là bởi sự “fair-play” từ trong vô thức của các cầu thủ chủ nhà. Ngay từ tình huống đầu tiên khi Alex Song bị đạp thẳng vào dưới đầu gối, nếu anh đổ vật xuống sân, một tay giơ lên kêu cứu thảm thiết, một tay ôm chân lăn qua lăn lại vật vã với gương mặt méo mó, có lẽ thẻ đỏ đã được rút ra ngay lúc đó, nhưng đó không phải Arsenal.
Kể cả thời hoàng kim của Henry hay sau đó là Fabregas, khi Arsenal luôn là đối thủ cạnh tranh ngôi vô địch cùng MU của Sir Alex, chắc hẳn rất nhiều fan MU sẽ mong Arsenal thất bại như một phản ứng tâm lý tự nhiên, nhưng chắc chắn không ai có thể ghét Arsenal. Đơn giản bởi họ không chỉ đá đẹp, mà còn luôn là đại diện của thứ tinh thần thể thao cống hiến, không vụ lợi và dối trá. Năm nay, những cá nhân “thực dụng” nhất đều đã ra đi, có thể thấy, sân Emirates chỉ giữ lại những người một lòng với truyền thống của câu lạc bộ, không bị những khó khăn tài chính và cơn khát danh hiệu làm lu mờ ý chí. Như đã nói, mỗi người có một chí hướng riêng, và đôi khi trong cuộc sống, người ta không thể vì chạy theo người khác mà đánh mất mình. Ai đó có danh hiệu, ai đó được mua sắm thả phanh, còn đội bóng của Wenger, họ chiến đấu vì bóng đá, vì người hâm mộ, về những giá trị ban sơ không bao giờ thay đổi, phần thưởng của họ không là những chiếc cup, nhưng là những tình yêu mà cái đẹp họ tạo ra được trao đi đổi lại. Đẹp ở đâu yêu ở đó, đó là cách người ta gìn giữ tình yêu với đội bóng trong trái tim mình.
Chúng ta có ai sống được lâu để biết ngày sau nói gì, có những đội bóng là số 1 về số liệu, còn Arsenal là số 1 đối với những người yêu cái đẹp vô tư. Có thể danh hiệu sẽ đến, cũng có thể lịch sử sẽ ít nhắc đến Arsenal của thời khắc này, nhưng ngày hôm nay, chúng ta hãy cứ biết đắm chìm với những gì mình yêu mến, bởi một điều đơn giản: Vẻ đẹp của Arsenal là duy nhất.
(Bạn đọc: Trần Mạnh Quang)
|
* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.
Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.
Trân trọng,
Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam
















