Trong bóng đá cũng vậy, tình yêu đối vơi một đội bóng cũng thiêng liêng và mãnh liệt, đôi khi hơn cả tình yêu. Một anh chàng có thể lỗi hẹn với người yêu hay bỏ một buổi tiệc tùng với chiến hữu nhưng không thể bỏ lỡ một trận cầu quan trọng với đội bóng của mình. Tình yêu đó có thể bắt nguồn từ sự hâm mộ lối chơi, tinh thần hay truyền thống của một đội bóng. Giống như người ta yêu MU vì tinh thần chiến đấu đến cùng, yêu lối đá hào hoa ngày nào của Arsenal, yêu một Real sát thủ hay AC Milan truyền thống và đầy bản lĩnh. Hoặc đơn giản chỉ vì yêu một cầu thủ, một HLV phong cách cỡ như Mourinho, Ferguson hay Arsène Wenger, rồi như ông bà ta thường nói: “thương nhau thương cả đường đi lối về” dần dần tình yêu ngấm vào trong người lúc nào không biết.
Một CĐV chân chính không bao giờ yêu đội bóng của mình vì sự giàu sụ hay chỉ vì đó là đội bóng có lắm lắm danh hiệu mà họ yêu đội bóng của mình từ lúc ngự trị trên đỉnh cao cho đến khi nằm ở đáy vưc thẳm, từ lúc giàu sang cho đến lúc hàn vi, từ khi có vô số danh hiệu cho đến lúc trắng tay trong suốt nhiều năm, cũng như CĐV chân chính chưa từng bỏ Juve vì bị đày xuống Seri B, tước scudetto, chưa từng quay lưng lại với AC Milan, Liverpool hay Inter vì tuột dốc không phanh, nhưng đối với Arsenal, tình yêu của các CĐV đối với các pháo thủ dường như đang dần cạn kiệt và điều tồi tệ nhất là CĐV bỏ mặc Gunners có thể xảy ra.
Người ta có thể trách Chelsea, Man City hay Real bởi đó là những đội bóng lắm tiền nhiều của nhưng chưa gặt hái được nhiều trong những năm gần đây vì trong bóng đá thành bại còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố, đó là minh chứng “tiền không mua được tình yêu và cũng không mua được danh hiệu”, mặc dù vậy nhưng có được những ông chủ hào phóng, lắm tiền như Bbramovich hay Sheikh Mansour là niềm ao ước của bao nhiêu CĐV đội bóng khác trong đó có Arsenal, và khi ước mơ đó không là sự thật thì họ lại coi đó như một niềm an ủi lấy đó làm tự hào khi Arsenal của họ không tiêu tiền phung phí.
Nhưng giờ đây, khi chứng kiến viễn cảnh Arsenal 7 năm trắng danh hiệu thì không ít CĐV pháo thủ đau nhói trong tim. Họ luôn bên cạnh các Gunners trong từng trận đấu và mỗi lần thất bại giống như một nhất dao khoét sâu vào vết thương chưa kịp lành trong lòng NHM. Trước đây CĐV MU trách gia đình nhà Glazer bòn rút MU để trả nhưng nhìn chung, những ông chủ người Mỹ đó vẫn chưa bằng một phần các ông chủ của Arsenal, họ là những con ma cà rồng hút máu và đang biến Arsenal thành một cái xác khô khan.
Nhiều người trách Wenger keo kiệt, cố chấp và bảo thủ, nhưng thật sự Wenger chỉ là con cờ trong kế hoạch hút máu của các ông chủ Arsenal. Wenger là một HLV tài ba bậc nhất thế giới ông khát khao danh hiệu và cũng muốn sở hữu một đội hình mạnh mẽ như Mou hay Mancini, nhưng với ông cũng như bao trái tim yêu pháo thủ chỉ dám thèm khát rồi ngồi nhìn những tài năng cập bến đội bóng khác, không những vậy, Arsenal còn phải chứng kiến cảnh chảy máu tài năng khi hàng loạt các trụ cột rũ áo ra đi tìm kiếm danh hiệu như Adebayor, Fabregas hay Samir Nasri và sắp tới có thể là Walcott hay Robin Van Persi.
Arsenal không thiếu những tài năng, họ có một trong số ngững HLV bậc nhất thế giới bây giờ, nhưng cái mà họ thiếu đó chính là bản lĩnh và kinh nghiệm trận mạc. Mỗi mùa giải trôi qua CĐV và các pháo thủ lại thêm một nổi đau thất bại. họ cứ hy vọng để rồi thất vọng khi chứng kiến các cầu thủ trẻ đánh rơi chiến thắng, mỗi lần như vạy biết bao con tim đã rỉ máu và có lẽ niềm tin, niềm hy vọng cũng cạn dần theo ngày tháng bởi vì con tim sẽ chết không còn máu.
Không phải các pháo thủ làm mất niềm tin, giết chết tình yêu trong lòng NHM mà đó là các ông chủ của Arsenal, CĐV vẫn yêu như ngày nào cho dù là đội bóng không danh hiệu bao nhiêu năm nữa, nhưng không thể dung túng cho sự ki bo hút máu của người mỹ. Đừng để tình yêu trở thành sự thù hận, kẻ thù của Arsenal không ai khác là chính họ - những ông chủ keo kiệt, bủn xỉn của Arsenal. Sự keo kiệt giết chết một tình yêu mãnh liệt của CĐV Arsenal.
Cuối bài tôi xin mượn lời của BLV Nhím Xù trong bài “Arsene Wenger - Đại gia niềm tin cho những giấc mơ” rằng: “Vài năm nữa quay lại Premier League thấy một người giã từ Man City, cam đoan đó là một hoàng thân Ả Rập. Nếu ai đem Man United ra thế chấp, khẳng định đó là gia đình người Mỹ. Còn nếu ai rắp tâm rao bán Arsenal, chắc chắn đó là Arsene Wenger, người duy nhất đủ tư cách làm thế.”
(Bạn đọc: Trọng Hữu)
![]() |
| Huyền thoại sống của Arsenal. Ảnh: Internet |
Một CĐV chân chính không bao giờ yêu đội bóng của mình vì sự giàu sụ hay chỉ vì đó là đội bóng có lắm lắm danh hiệu mà họ yêu đội bóng của mình từ lúc ngự trị trên đỉnh cao cho đến khi nằm ở đáy vưc thẳm, từ lúc giàu sang cho đến lúc hàn vi, từ khi có vô số danh hiệu cho đến lúc trắng tay trong suốt nhiều năm, cũng như CĐV chân chính chưa từng bỏ Juve vì bị đày xuống Seri B, tước scudetto, chưa từng quay lưng lại với AC Milan, Liverpool hay Inter vì tuột dốc không phanh, nhưng đối với Arsenal, tình yêu của các CĐV đối với các pháo thủ dường như đang dần cạn kiệt và điều tồi tệ nhất là CĐV bỏ mặc Gunners có thể xảy ra.
Người ta có thể trách Chelsea, Man City hay Real bởi đó là những đội bóng lắm tiền nhiều của nhưng chưa gặt hái được nhiều trong những năm gần đây vì trong bóng đá thành bại còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố, đó là minh chứng “tiền không mua được tình yêu và cũng không mua được danh hiệu”, mặc dù vậy nhưng có được những ông chủ hào phóng, lắm tiền như Bbramovich hay Sheikh Mansour là niềm ao ước của bao nhiêu CĐV đội bóng khác trong đó có Arsenal, và khi ước mơ đó không là sự thật thì họ lại coi đó như một niềm an ủi lấy đó làm tự hào khi Arsenal của họ không tiêu tiền phung phí.
Nhưng giờ đây, khi chứng kiến viễn cảnh Arsenal 7 năm trắng danh hiệu thì không ít CĐV pháo thủ đau nhói trong tim. Họ luôn bên cạnh các Gunners trong từng trận đấu và mỗi lần thất bại giống như một nhất dao khoét sâu vào vết thương chưa kịp lành trong lòng NHM. Trước đây CĐV MU trách gia đình nhà Glazer bòn rút MU để trả nhưng nhìn chung, những ông chủ người Mỹ đó vẫn chưa bằng một phần các ông chủ của Arsenal, họ là những con ma cà rồng hút máu và đang biến Arsenal thành một cái xác khô khan.
Nhiều người trách Wenger keo kiệt, cố chấp và bảo thủ, nhưng thật sự Wenger chỉ là con cờ trong kế hoạch hút máu của các ông chủ Arsenal. Wenger là một HLV tài ba bậc nhất thế giới ông khát khao danh hiệu và cũng muốn sở hữu một đội hình mạnh mẽ như Mou hay Mancini, nhưng với ông cũng như bao trái tim yêu pháo thủ chỉ dám thèm khát rồi ngồi nhìn những tài năng cập bến đội bóng khác, không những vậy, Arsenal còn phải chứng kiến cảnh chảy máu tài năng khi hàng loạt các trụ cột rũ áo ra đi tìm kiếm danh hiệu như Adebayor, Fabregas hay Samir Nasri và sắp tới có thể là Walcott hay Robin Van Persi.
![]() |
| Arsenal sẽ còn lại gì nếu Van Persie ra đi. Ảnh: Internet |
Arsenal không thiếu những tài năng, họ có một trong số ngững HLV bậc nhất thế giới bây giờ, nhưng cái mà họ thiếu đó chính là bản lĩnh và kinh nghiệm trận mạc. Mỗi mùa giải trôi qua CĐV và các pháo thủ lại thêm một nổi đau thất bại. họ cứ hy vọng để rồi thất vọng khi chứng kiến các cầu thủ trẻ đánh rơi chiến thắng, mỗi lần như vạy biết bao con tim đã rỉ máu và có lẽ niềm tin, niềm hy vọng cũng cạn dần theo ngày tháng bởi vì con tim sẽ chết không còn máu.
Không phải các pháo thủ làm mất niềm tin, giết chết tình yêu trong lòng NHM mà đó là các ông chủ của Arsenal, CĐV vẫn yêu như ngày nào cho dù là đội bóng không danh hiệu bao nhiêu năm nữa, nhưng không thể dung túng cho sự ki bo hút máu của người mỹ. Đừng để tình yêu trở thành sự thù hận, kẻ thù của Arsenal không ai khác là chính họ - những ông chủ keo kiệt, bủn xỉn của Arsenal. Sự keo kiệt giết chết một tình yêu mãnh liệt của CĐV Arsenal.
Cuối bài tôi xin mượn lời của BLV Nhím Xù trong bài “Arsene Wenger - Đại gia niềm tin cho những giấc mơ” rằng: “Vài năm nữa quay lại Premier League thấy một người giã từ Man City, cam đoan đó là một hoàng thân Ả Rập. Nếu ai đem Man United ra thế chấp, khẳng định đó là gia đình người Mỹ. Còn nếu ai rắp tâm rao bán Arsenal, chắc chắn đó là Arsene Wenger, người duy nhất đủ tư cách làm thế.”
(Bạn đọc: Trọng Hữu)
|
* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.
Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.
Trân trọng,
Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam
00:00 30/11/-0001
















