Hành quân đến sân Ánh sáng sau khi phơi áo tan tác trước Milan ở San Siro là một khó khăn lớn dành cho Wenger và các học trò. Thế nhưng, người ta vẫn chờ đợi một màn trình diễn theo kiểu “rửa mặt” của Arsenal. Đơn giản bởi xét về thực lực, The Gunners nhỉnh hơn nhiều. Hơn nữa, nói về động lực thì Arsenal chắc chắn muốn có FA Cup hơn Sunderland bởi đây là đấu trường duy nhất còn lại để đội bóng phía Bắc London hy vọng vào việc có một danh hiệu sau hơn nửa thập kỷ trắng tay.
Tham vọng của hai đội được thể hiện ngay ở cách bố trí đội hình. Nếu như Wenger đã tung ra hầu hết những cầu thủ tốt nhất thì Martin O’Neill đã có khá nhiều xáo trộn để giữ quân cho cuộc chiến khốc liệt tại Premier League. Vì thế mà Arsenal đã cầm nhiều bóng hơn, tổ chức nhiều đợt tấn công hơn và cũng là những người chịu khó dứt điểm hơn. Tuy nhiên, không khó để nhận ra những bước chân nặng nề của những van Persie, Gervinho hay Ramsey. Có vẻ như họ vẫn chưa lấy lại được tinh thần sau cú sốc ở Milan.
Đó là lý do giải thích vì sao dù đã có đến nửa tá cú sút đi trúng mục tiêu nhưng Arsenal vẫn không kiếm nổi một bàn thắng. Sự tự tin biến mất và bản lĩnh của Arsenal cũng không còn. Từ rất lâu rồi người ta đã nói đến một thủ lĩnh sau sự ra đi của Cesc, nhưng Wenger chưa tìm được ai. Van Persie đang đeo băng đội trưởng và thi đấu cực hay với vô số bàn thắng quan trọng. Nhưng anh không phải mẫu của một đầu tàu có thể sốc dậy tinh thần chiến đấu cho các đồng đội khi tất cả lâm vào hoàn cảnh khó khăn.
Người ta có cảm giác Persie quá đơn thương độc mã. Đã nhiều lần tiền đạo người Hà Lan bất lực nhìn đội nhà thua trận dù bản thân đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Bây giờ, anh đã mệt mỏi cả thể xác lẫn tâm hồn đến mức bắt đầu chùn bước trước khung thành đối phương. Trong 3 trận liên tiếp vừa qua mà Van Persie im tiếng, Arsenal thắng 1 và thua 2. Chiến thắng trước chính Sunderland cũng tại The Light cuối tuần trước chỉ được ấn định ở phút 91 khi Henry xuất hiện và tỏa sáng. Nhưng bây giờ Henry đã ra đi, Arsenal còn có thể trông vào ai nếu Van Persie đã mỏi mệt vì gánh nặng mà anh đã mang trên vai suốt từ mùa giải năm ngoái?
Gervinho ư? Rất đáng để hy vọng, nhưng phải cho anh thời gian hồi phục thể lực sau CAN 2012 và có lẽ khi tiền đạo người Bờ Biển Ngà tìm lại phong độ đỉnh cao như nửa đầu mùa giải thì cũng là lúc Arsenal chẳng còn chiếc cúp nào để theo đuổi. Trận lượt về với AC Milan coi như chỉ còn mang ý nghĩa thủ tục. FA Cup và Carling Cup đều đã bật bãi. Mục tiêu thiết thực nhất của Wenger và các học trò bây giờ chính là bảo vệ vị trí thứ tư đầy mong manh mà họ đang nắm giữ tại Premiership.
Thêm một năm trắng tay, thêm rất nhiều nỗi buồn cùng với vô số những âu lo và cả sự bị quan dành cho các CĐV yêu mến Pháo thủ. Thật đau đớn khi phải chứng kiến sự sa sút đến thảm hại của một Arsenal vẫn được biết đến với thứ bóng đá đẹp mắt và hiệu quả bậc nhất ở Anh. Người ta nói muốn khỏi thất vọng thì đừng hy vọng nữa. Nhưng nếu The Gunners thôi hy vọng vào việc chinh phục những chiếc cúp thì họ khác gì… Sunderland? Không thể chấp nhận một sự thật như thế dù tất cả đều đã thấy Arsenal đang mất dần bản sắc trong lối chơi, thứ mà Wenger vốn luôn tin là đã “thấm vào máu” các học trò. Nhưng Emirates không phải là Nou Camp, lò đào tạo của Arsenal cũng không phải La Masia, nơi mỗi năm đều cho ra một lứa cầu thủ đáng để kỳ vọng. Thế nên, vấn đề bây giờ thuộc về ban lãnh đạo với chính sách chi tiêu trên TTCN và cả sự quyết đoán của Wenger, thay vì những cái lắc đầu ngao ngán ngoài đường pitch.
Tham vọng của hai đội được thể hiện ngay ở cách bố trí đội hình. Nếu như Wenger đã tung ra hầu hết những cầu thủ tốt nhất thì Martin O’Neill đã có khá nhiều xáo trộn để giữ quân cho cuộc chiến khốc liệt tại Premier League. Vì thế mà Arsenal đã cầm nhiều bóng hơn, tổ chức nhiều đợt tấn công hơn và cũng là những người chịu khó dứt điểm hơn. Tuy nhiên, không khó để nhận ra những bước chân nặng nề của những van Persie, Gervinho hay Ramsey. Có vẻ như họ vẫn chưa lấy lại được tinh thần sau cú sốc ở Milan.
![]() |
| Bóng tối bao trùm |
Đó là lý do giải thích vì sao dù đã có đến nửa tá cú sút đi trúng mục tiêu nhưng Arsenal vẫn không kiếm nổi một bàn thắng. Sự tự tin biến mất và bản lĩnh của Arsenal cũng không còn. Từ rất lâu rồi người ta đã nói đến một thủ lĩnh sau sự ra đi của Cesc, nhưng Wenger chưa tìm được ai. Van Persie đang đeo băng đội trưởng và thi đấu cực hay với vô số bàn thắng quan trọng. Nhưng anh không phải mẫu của một đầu tàu có thể sốc dậy tinh thần chiến đấu cho các đồng đội khi tất cả lâm vào hoàn cảnh khó khăn.
Người ta có cảm giác Persie quá đơn thương độc mã. Đã nhiều lần tiền đạo người Hà Lan bất lực nhìn đội nhà thua trận dù bản thân đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Bây giờ, anh đã mệt mỏi cả thể xác lẫn tâm hồn đến mức bắt đầu chùn bước trước khung thành đối phương. Trong 3 trận liên tiếp vừa qua mà Van Persie im tiếng, Arsenal thắng 1 và thua 2. Chiến thắng trước chính Sunderland cũng tại The Light cuối tuần trước chỉ được ấn định ở phút 91 khi Henry xuất hiện và tỏa sáng. Nhưng bây giờ Henry đã ra đi, Arsenal còn có thể trông vào ai nếu Van Persie đã mỏi mệt vì gánh nặng mà anh đã mang trên vai suốt từ mùa giải năm ngoái?
![]() |
| Wenger tiếp tục nối dài nỗi thất vọng |
Gervinho ư? Rất đáng để hy vọng, nhưng phải cho anh thời gian hồi phục thể lực sau CAN 2012 và có lẽ khi tiền đạo người Bờ Biển Ngà tìm lại phong độ đỉnh cao như nửa đầu mùa giải thì cũng là lúc Arsenal chẳng còn chiếc cúp nào để theo đuổi. Trận lượt về với AC Milan coi như chỉ còn mang ý nghĩa thủ tục. FA Cup và Carling Cup đều đã bật bãi. Mục tiêu thiết thực nhất của Wenger và các học trò bây giờ chính là bảo vệ vị trí thứ tư đầy mong manh mà họ đang nắm giữ tại Premiership.
Thêm một năm trắng tay, thêm rất nhiều nỗi buồn cùng với vô số những âu lo và cả sự bị quan dành cho các CĐV yêu mến Pháo thủ. Thật đau đớn khi phải chứng kiến sự sa sút đến thảm hại của một Arsenal vẫn được biết đến với thứ bóng đá đẹp mắt và hiệu quả bậc nhất ở Anh. Người ta nói muốn khỏi thất vọng thì đừng hy vọng nữa. Nhưng nếu The Gunners thôi hy vọng vào việc chinh phục những chiếc cúp thì họ khác gì… Sunderland? Không thể chấp nhận một sự thật như thế dù tất cả đều đã thấy Arsenal đang mất dần bản sắc trong lối chơi, thứ mà Wenger vốn luôn tin là đã “thấm vào máu” các học trò. Nhưng Emirates không phải là Nou Camp, lò đào tạo của Arsenal cũng không phải La Masia, nơi mỗi năm đều cho ra một lứa cầu thủ đáng để kỳ vọng. Thế nên, vấn đề bây giờ thuộc về ban lãnh đạo với chính sách chi tiêu trên TTCN và cả sự quyết đoán của Wenger, thay vì những cái lắc đầu ngao ngán ngoài đường pitch.
TA |
00:00 30/11/-0001















