1. Người Tây Ban Nha đã quá sợ những trận Siêu kinh điển, không phải vì nó diễn ra với tần suất dày đặc làm nhiều người “bội thực”. Bởi El Clasico ươm mầm cho sự thù hằn (có dấu hiệu đươm hoa kết trái) giữa những trụ cột La Roja vốn là thành viên của Real và Barca.
Người ta đã quá quen với bài quốc ca không lời của Tây Ban Nha. Đó là biểu hiện của sự chia rẽ ở quốc gia này, khi mà người Catalonia, Basque và Castilla xem mình là một dân tộc riêng. Cách đây không lâu, trận chung kết cúp nhà Vua giữa Barca và Bilbao đã suýt bị hủy vì nó diễn ra ở… Madrid.
Ở Tây Ban Nha, sự chia rẽ dân tộc như bao đời nay nó vẫn thế. Bóng đá vốn là liều thuốc giảm đau, nhưng rốt cuộc lại làm mọi thứ thêm căng thẳng. Nó gợi cho người ta những hình ảnh của sự thù hằn (hành động móc mắt của Mourinho, những pha chặt chém, ăn vạ, đấu khẩu… trong các trận đấu giữa hai đội). Tất nhiên điều này làm bóng đá thêm hấp dẫn. Và nếu không có thứ định kiến khắc nghiệt này, cuộc đối đầu giữa Real và Barca đã không được gọi là các trận “El Clasico”.
Thế nhưng, mọi thù hằn chỉ nên gói gọn trong một khái niệm thể thao. Và chấm hết.
 |
| Với Tây Ban Nha, họ đi tiếp là chuyện thường, còn bị loại thì cũng chẳng có gì đáng nói. Ảnh: Internet |
Thù hằn là một phần nghiệt ngã của cuộc sống, nó làm mọi thứ thêm nên lãng mạn. Thế nhưng, thật sai lầm khi xem đó là một phương thức sống hay một lựa chọn để tồn tại. Nó là định kiến mà tất cả chúng ta phải vượt qua, chiến đấu và chiến thắng.
2. Hãy nhìn cách nhà ĐKVĐ Tây Ban Nha vượt qua vòng bảng, những người Real và Barca đã “nhìn” thấy nhau trên sân bóng. Ai còn hoài nghi về sự chia rẽ trong nội bộ La Roja đã phải kiểm điểm chính bản thân mình. Các trận đấu đã qua, không có ai là “người Real”, cũng chẳng có ai là đến từ “xứ Catalonia”, chỉ có những người TBN, họ khoác lên màu cờ sắc áo Tổ Quốc ra sân. Và họ chiến thắng.
Chưa biết rõ là Tây Ban Nha có bảo vệ thành công chức vô địch hay không. Thật khó để đòi hỏi điều đó. Nhưng trước hết, La Roja đã là những nhà vô địch của tinh thần thể thao, họ xóa bỏ mọi thù hằn để sát cánh cùng nhau. Bóng đá rốt cục cũng trở về với bản ngã của chính nó: hàn gắn và kết nối những trái tim… và cả một dân tộc bị dằng xé vì những mối quan hệ.
La Roja đã là những nhà vô địch, giờ đây, họ không còn chiến đấu vì hào quang đơn thuần nữa, họ chiến đấu cho dân tộc mình. Và vô địch trong lòng NHM! Đấy mới là bản sắc, là chất liệu của Tiqui-taca.
3. Tây Ban Nha sẽ đối đầu Pháp - đội bóng đã thừa nhận có những sự rạn nứt ngay sau trận thua Thụy Điển 0-2 - ở tứ kết. Nhìn thấy đều gì ở Les Bleus, đó là một đội bóng quá dễ sụp đổ và mong manh thực sự… chỉ sau 1 thất bại. Và giờ đây, “bóng ma Nam Phi 2010” đang hiện về.
Sẽ không có một nhà vô địch nào nếu những thành viên trong đội bóng ấy không là một khối thống nhất. Hà Lan là một minh chứng. Và cũng chẳng có một nhà vô địch yếu đuối và dễ đỗ gục chỉ sau một thất bại.
Thất bại ấy, không khiến Pháp bị loại (và tương lai vẫn ở phía trước), có chăng chỉ là sự ê mặt và một chút khó khăn ở vòng đấu tiếp theo (gặp Tây Ban Nha), nhưng đã muốn lên đến đỉnh thì phải hạ gục mọi đối thủ, bất kể đó là ai! Nếu Pháp có đi tiếp nhờ điều gì đó thần kỳ thì Gà trống vẫn chưa thể nghĩ đến ngôi vương, Chắc chắn. Còn thất bại, sẽ có những thứ khủng khiếp chờ đợi họ ở quê nhà: Blanc nên xin số điên thoại của Domenech - người đã kinh qua nó.
Với Tây Ban Nha, họ đi tiếp là chuyện thường, còn bị loại thì cũng chẳng có gì đáng nói….
(Bạn đọc: Lê Hoài Dư)
| * Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc. Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@tinthethao.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây. Trân trọng, Ban biên tập TinTheThao.com.vn | |
00:00 30/11/-0001