Đó là những giọt nước của thất vọng, của bất lực, của niềm hối tiếc và buồn tủi. Dù là mang cảm xúc nào đi nữa, những giọt nước mắt ấy đều chạm vào một góc lặng trong trái tim tôi.
 |
| Cristiano Ronaldo đã bất lực trong trận chiến mở màn với những cỗ xe tăng Đức. |
Cristiano Ronaldo – ngôi sao sáng giá nhất trong đội tuyển Bồ Đào Nha đã bất lực trong trận chiến mở màn với những cỗ xe tăng Đức và cay đắng chấp nhận thua trận với tỉ số 0 – 4. Ít khi thấy anh buồn và trầm lặng như thế. Đâu rồi những cái mỉm cười ngạo nghễ sau mỗi bàn thắng, đâu rồi những tiếng hô vang tên anh mỗi khi trận đấu kết thúc. Trong một đêm buồn của người Bồ, Cristiano Ronaldo đã không có cơ hội để mỉm cười dù chỉ là trong một khoảng khắc. Và trong một cái lắc đầu quay mặt sau bàn thua thứ tư, tôi đã thấy anh khóc. Đó là giọt nước mắt của một người đàn ông, của một cầu thủ xuất sắc nhất thế giới. Giọt nước mắt ấy mang trong mình cả một câu chuyện dài của một chàng trai 29 tuổi ngay từ thuở nhỏ đã mang trong mình niềm đam mê với trái bóng tròn. Có lẽ anh không phải là một thần đồng bóng đá như Messi, như Neymar, con người anh được tạo nên từ sự nỗ lực tập luyện, của sự cố gắng chưa bao giờ dừng lại.
Nhưng rồi đêm ấy, anh đã khóc. Khóc vì bất lực khi đôi chân không thể chạy nhanh nhất có thể, không thể ghi bàn, khóc cho màu cờ sắc áo anh đang mặc nhưng không thể làm gì hơn cho nó. Khóc vì những hi vọng, những ước mong bao người quê hương anh đã đặt lên vai anh và các đồng đội nhưng anh chỉ làm họ thất vọng. Trong giọt nước mắt của Cristiano Ronaldo, có bao nhiêu cay đắng, bao nỗi niềm không thể nào nguôi ngoai?
Khi người Tây Ban Nha có trận đấu mang tính thủ tục cuối cùng với Australia, tôi cũng lại được thấy một giọt nước mắt khác đã rơi. Một cái cúi đầu lặng lẽ khi phải rời sân ở phút 57, David Villa đã không thể ngăn được những giọt nước mắt đầy tiếc nuối và buồn tủi. Đây là trận đấu đầu tiên anh được đá chính ở World Cup và cũng là cuối cùng. Cái niềm vinh dự được ra sân chính thức cũng mang nhiều những cay đắng khi Tây Ban Nha đã chính thức bị loại và trận đấu này chỉ là hình thức mà thôi. Nhưng người hâm mộ vẫn thấy anh nỗ lực trong từng pha bóng, tôi vẫn cảm nhận được khát khao cống hiến và chinh phục trong con người anh. Nhưng thật tiếc, khi đây là những giây phút cuối cùng người hâm mộ được thấy anh thi đấu trong màu áo La Roja quen thuộc và có lẽ cũng là lần cuối cùng anh được ăn mừng bàn thắng bằng việc hôn lên logo quen thuộc của đội tuyển Tây Nan Nha – nơi anh đã gắn bó suốt 9 năm với 97 trận đấu chính thức và 59 bàn thắng. Cái cúi đầu ấy, giọt nước mắt ấy đã khiến tất cả những người theo dõi chạnh lòng cho một cái kết không thể nào trọn vẹn cho David Villa. Những hào quang đã trôi xa, nhưng khoảnh khắc buồn ấy sẽ mãi gợn lại trong trái tim anh và những người yêu anh như một nỗi buồn khôn nguôi của World Cup 2014.
World Cup đã đem đến cho tôi vô vàn những cảm xúc khó tả. Ngay cả những giọt nước mắt cũng đặc biệt theo một cách rất riêng. Tất cả đã hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng đầy hứng khởi nhưng cũng đầy dư âm của những khoảng lặng không tên.
(Bạn đọc: Chiaki)
| * Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc. Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây. Trân trọng, Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam | |
00:00 30/11/-0001