Viết cho mùa World Cup đã qua

08:43 Thứ bảy 07/06/2014

(TinTheThao.com.vn) - Với Tôi, World Cup thực sự là một đấu trường lớn, lớn đến mức chưa từng nghĩ được một cái hạn đủ thích hợp để đội tuyển quốc gia Việt Nam có thể tham dự. Lớn đến mức mà tình yêu của Tôi không chỉ dành riêng cho duy nhất 1 đội bóng.

Tôi bắt đầu World Cup 2010 bằng tình yêu sẵn có với Pháp. Nhưng trước khi được xem Pháp đá thì Tôi đã thích Mexico mất rồi. Đã định rằng sẽ cổ vũ cho đội chủ nhà Nam Phi trong trận cầu mở màn nhưng khi xem Mexico trình diễn thì cái ý định ban đầu đã tan biến từ khi nào. Với bóng đá thì mọi dự liệu đều có thể thay đổi. Pháp của Tôi lâm trận và đá. Hòa ở lượt trận đầu và thua 2 trận sau đó, một mình Ribery đã không thể gồng gánh cả đội tuyển Pháp trên mình. Ai đó bảo Pháp bạc nhược, thấy buồn khi nhìn Pháp đá – cái nhiệt huyết, sự cố gắng và ngay cả khát khao ghi bàn không còn nữa, thèm được nhìn Zizou đá.

Pháp về nước với những ầm ĩ, rùm beng nội bộ. Ảnh: Internet.

World Cup là những khám phá tuyệt vời và Argentina là khám phá tuyệt vời nhất. Thực sự bị ấn tượng với một Messi dắt bóng, giữ bóng, chuyền bóng đầy mê hoặc, một Carlos Tevez tràn đầy quyết tâm và sức mạnh, một Higuain nhanh nhẹn, một Di Maria thông minh và khéo léo. Tôi thích nhìn cái cách Messi chạy, cách anh ấy giữ bóng và sút, thích mái tóc thập niên 70 - 80 của anh ấy và cả gương mặt ngây ra khi bóng không thể nằm gọn trong lưới. Với Tôi, tất cả các trận bóng mà Argentina đã đá – thực sự đều rất tuyệt, ngay cả khi không dành chiến thắng. Đã nghĩ rằng sẽ không chịu nổi nếu Argentina không thể đi tiếp nhưng cảm giác sau trận đấu với Đức là – rất thanh thản. Không phải là vì cách biệt 4 bàn quá lớn mà không vương sự nuối tiếc, chỉ là đã được xem những thứ mình cần. Dù Messi không ghi bàn, ai dám bảo anh ấy chơi không hay tại World Cup, cũng như Argentina vậy, dù không thể chiến thắng nhưng ai dám nói họ đã đá không đẹp? Với bóng đá, ta luôn tìm được những lý giải cho những “thành công bị trì hoãn”.

Leo không có nổi 1 bàn thắng tại World Cup 2010. Ảnh: Internet.

Bóng đá – sự cay cú và tiếc nuối. Đội bóng tiêu biểu để diễn tả cảm xúc này chính là Brazil. Với sự vắng mặt của Ronandinho – hụt hẫng 1 tẹo. Nhưng có sao khi Brazil vẫn đá rất hoa mỹ và ghi bàn đầy ấn tượng. Từ bàn thắng sát mép đường biên ngang của Maicon đến những cú sút đầy hiểm hóc của Fabiano hay Robinho, những màn phối hợp kỹ thuật cùng pha giật gót ngẫu hứng của Kaka, thôi rồi là tuyệt hảo. Khi xem Brazil đá, Tôi luôn cảm thấy tự tin và lạc quan đến kỳ lạ ngay cả khi bị dẫn trước 1-2 trong trận cầu với Hà Lan. Toàn bộ đội hình, cả 11 cầu thủ đều chơi rất ổn, có cảm giác họ có thể lãnh lấy bất cứ vị trí nào trên sân và chơi tốt. Không ai nghĩ đến một thất bại trước Hà Lan, nghĩ về một cách biệt 3 bàn cho Brazil còn đáng tin hơn là một thất bại sau đó. Vậy mà, sau rốt, điều kinh khủng và tồi tệ nhất đã xảy ra. Ai cũng nói Brazil chơi thực dụng nhưng thử hỏi ở đấu trường World Cup, có mấy đội – đá đẹp được như họ? Năm phút cuối trận – hồi hộp và căng thẳng đến mức khó thở nhưng cho đến tận giây cuối cùng, phép màu đã chẳng xảy ra. Nổi điên với mấy đứa bạn nhắn tin trêu tức sau trận đấu. Tiếc vì không thể xem các anh đá nữa …

Nhật đã không thể vượt qua Paraguay trên chấm phạt đền. Ảnh: Internet

World Cup, dù đội tuyển quốc gia Việt Nam không góp mặt, nhưng vẫn còn đấy Hàn Quốc, Nhật Bản, Triều Tiên để hô hào, cổ vũ cho cái gọi là màu cờ sắc áo mang tên Châu Á. Dù cả 3 đều không thể tiến xa hơn vòng 1/8 thì những dư âm mà họ để lại không nhỏ chút nào. Nước mắt đã rơi khi Nhật thua Paraguay trên chấm 11 m, những giọt nước nóng hổi trào khỏi khóe mắt – lặng lẽ và tự nhiên, hệt cảm giác khi Việt Nam thất trận.

Sau trận Argentina gặp Đức, đã định rằng không xem nữa – World Cup dừng ở đây, bóng đá dừng ở đây, còn ý nghĩa gì nữa khi những đội bóng mà ta yêu quý chẳng thể đi tiếp. Vậy mà hôm Tây Ban Nha gặp Đức lại thèm xem kinh khủng. Ừ, thì lại xem. Với bóng đá, mọi thứ chỉ thực sự dừng lại sau trận Chung kết.

“Argentina đã không thể dành chiến thắng, Lionel Messi đã không thể ghi bàn nhưng kưng hãy ghi bàn và dành chiến thắng nhé”. Bốn năm nữa hy vọng nhóc sẽ gửi nó cho 1 ai khác chỉ hy vọng đó sẽ là: “Argentina đã chiến thắng và kưng cũng sẽ như vậy”.

Bốn năm nữa của bốn năm về trước đã đến rồi, lại đón thêm 1 mùa World Cup về để nhận ra thật nhiều xúc cảm cho niềm đam mê khác biệt của riêng mình.

(Bạn đọc: Jun)

* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.

Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@tinthethao.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.

Trân trọng,

Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam

00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục