Có thể nói ở Chelsea, nếu vẫn còn đó Terry, Lampard, Drogba thì chiếc ghế HLV trưởng không cứ phải do những chiến lược gia với những bản CV hoành tráng đảm nhiệm. Ví dụ về Andre Villas-Boas và Roberto Di Matteo là minh chứng quá rõ cho ý kiến nói trên. Đây không phải là lần đầu tiên những cầu thủ kỳ cựu tại Chelsea, do Terry đứng đầu thực hiện cuộc lật đổ gần như công khai với người dẫn dắt đội bóng. Những lần trước có thể không rõ ràng như trường hợp của Villas-Boas, nhưng Luiz Felipe Scolari và Carlo Ancelotti cũng đã phải lần lượt khăn gói ra đi sau hàng loạt trận đấu sa sút một cách khó hiểu của Chelsea.
![]() |
| Những công thần của Chelsea - Ảnh: Internet |
Nhà vô địch World Cup, vô địch Champions League hay Europa League sẽ trở nên vô nghĩa khi các cầu thủ không hợp tác. Do đó Pep Guardiola dù có đến cũng chẳng phải là một đảm bảo cho việc Chelsea chơi tốt chứ đừng nói là nhày vũ điệu Tiqui-taca. Di Matteo đang được tung hộ phần nhiều là do ông thày đầu trọc này có biết chiều lòng các “nghị sĩ” trong phòng thay đồ của Chelsea. Về mặt tình thế thì có thể những công thần nói trên đang cứu Chelsea khỏi một mùa giải vứt đi nhưng về lâu về dài thì không thể cứ mãi dung túng những “khoảng tối” do chính họ tạo ra.
Ý tưởng mời Pep là phù hợp để sexy hóa lối đá của Chelsea nhưng nên nhớ rằng Pep có được như ngày hôm nay thì không thể không nhắc đến sự đoàn kết, trên dưới một lòng đến từ phần nhiều các thành viên của FC Barcelona. Ở Chelsea, đoàn kết thực sự là một điều xa xỉ khi mà tình đoàn kết đó tạo nên trên cơ sở của chuyển nhượng và bị đồng tiền chi phối. Nếu muốn có Pep hay một HLV nào tầm cỡ trong một thời gian dài thì việc cần làm ngay là loại bỏ không nương tay với Terry, Lampard, Drogba và đưa về thêm nhiều những Mata, Cahill hay Marko Marin đầy phát khao và khá lành tính. Bằng không hãy giữ họ lại và chấp nhận thứ bóng đá phòng ngự, rình rập cùng một HLV “kiểu kiểu” như Di Matteo hay Avram Grant bởi những ngôi sao sắp về vườn nói trên không thể thay đổi được tư duy chơi bóng đã gây dựng trong toàn bộ sự nghiệp. Chính chủ tịch Abramovich là người sẽ phải chọn một trong hai lựa chọn nói trên nếu muốn thấy Chelsea ngày càng phát triển.
Terry, Lampard, Drogba có công nhưng cũng có tội. Villas-Boas, Ancelotti hay Scolari dù rất được lòng fan hâm mộ của Chelsea nhưng đều mắc “trọng tội” là coi những “nghị sĩ” trong phòng thay đồ của Chelsea “không ra gì”. Nhưng tất cả những sai lầm của những “thuộc hạ” đã nêu cũng chẳng là gì so với sai lầm của Abramovich, người đã bỏ ra quá nhiều triệu bảng chỉ riêng cho “bộ sưu tập các HLV”, cùng hàng trăm triệu nữa, để trả phí chuyển nhượng và lương, thưởng cực kì hậu hĩnh cho những cầu thủ cũng đang muốn lên làm HLV. Chính Abramovich đã đưa Chelsea vào những điều chẳng lấy gì làm tốt đẹp đó.
Quyền sinh quyền sát trong tay ông trong khi thiên hạ cũng đã chỉ mặt điểm tên những “kẻ phản thần” đã quá nhiều lần, mà dù “người ngoài” không nói ông cũng thừa biết. Có điều là ông cũng chẳng mạnh tay một cách sắt đá như việc… li dị bà vợ chẳng mấy xinh đẹp để chạy theo bóng hồng vô cùng sexy, Daria Zhukova. Mất nửa tài sản vào tay vợ cũ ông còn dám thì vài chục triệu bảng để “đá bay” những kẻ thích làm chủ đội bóng có là gì nếu ông muốn. Tất cả chỉ còn chờ ông quyết định nữa mà thôi, “Sa hoàng” Roman Abramovich.














