Trọng tài, sao lúc nào cũng là ông?

11:54 Thứ năm 05/04/2012

Trước khi bắt đầu mình xin nói ngay là mình không hề anti Barca, càng không phải là một Milanista. Điều mình muốn bàn đến trong bài viết này là vấn đề trọng tài.

Mình cũng đã có lúc điên lên vì phấn khích khi chứng kiến những pha đan bóng tưởng như chỉ có trong tưởng tượng của các cầu thủ nhỏ con xứ Catalan, mình cũng không biết bao nhiêu lần trầm trồ và tự hỏi vì sao Messi lại có thể làm được những điều mà để thực hiện trên Play Station còn khó. Mình cũng rất mến mộ vườn trẻ La Masia nơi đã ươm mầm, biến những chú nhóc thành những tài năng bóng đá xuất sắc nhất thế giới hiện nay. Mình cũng không thích Milan, ngay cả Milan của những năm trước - Milan sở hữu những ngôi sao mà mình yêu mến như Kaka, Pirlo, Shevchenko hay Seedorf - bởi đơn giản lối chơi của Milan có cái gì quá nặng về lí trí, nặng về toan tính giống như phần lớn các câu lạc bộ Italia khác.

Ở trận đấu rạng sáng ngày 4/4 mình cũng đã xem và không hề phủ nhận một thực tế là Barca mạnh hơn, chơi hay hơn  Milan. Nói chung mình không muốn bàn luận tới việc Barca thắng lợi là có xứng đáng hay không (khái niệm xứng đáng hơn trong bóng đá là một khái niệm rất mơ hồ và nặng tính chủ quan). Điều mình muốn bàn đến trong bài viết này là vấn đề trọng tài. Có thể ai đó đang nói, trọng tài, có gì để bàn khi đó là một phần của bóng đá. Đúng thế, trọng tài là con người, trọng tài không thể luôn đúng, thế nhưng vấn đề trọng tài trong những trận đấu của Barca đã không còn là một hiện tượng đơn giản như thế nữa. Vấn đề trọng tài trong những trận đấu của Barca ở Champions League dường như đã được nâng lên thành bản chất. Hiểu theo nghĩa thông thường, hiện tượng là những gì xảy ra một cách bất ngờ không định trước và do đó mô tả không đầy đủ về một con người hay một sự việc nào đó, trong khi đó bản chất là thực chất sâu xa của một con người hay một sự việc. Vậy vấn đề trọng tài trong những trận đấu của Barca ở Champions League có phải là một hiện tượng hay không. Nếu trận gặp Milan là lần đầu tiên Barca được hưởng lợi từ một quả penalty khó hiểu của trọng tài (khi Nesta kéo áo Busquet, bóng thậm chí chưa vào cuộc!) thì đó chắc chắn chỉ là một hiện tượng. Thế nhưng không, đây không phải là lần đầu tiên (và cũng chưa chắc là cuối cùng) Barca được các ông vua áo đen "yêu mến" như vậy trong những thời điểm nhạy cảm của các trận đấu quan trọng.

Trọng tài Bjorn Kuipers đã khiến trận đấu giữa Barca và Milan không còn là bữa tiệc bóng đá. Ảnh: Internet.

Stamford Bridge, ngày 6.5.2009, trọng tài Ovrebo, 4 tình huống phạm luật của các cầu thủ Barca trong vòng cấm, 0 quả penalty, Barca đi tiếp nhờ luật bàn thắng trên sân khách. Nou Camp, ngày 29.4.2010, trọng tài De Bleeckere, phút 28, Busquet ăn vạ (một tình huống ăn vạ đáng đi vào sách giáo khóa bóng đá), một thẻ đỏ cho Thiago Motta, Inter vào chung kết với hơn một tiếng thi đấu thiếu người nhờ thắng lợi 3-1 ở lượt đi. Nou Camp, ngày 8.3.2011, trọng tài Busacca, phút 56, khi tỉ số đang là 1-1, trọng tài tặng cho Van Persie chiếc thẻ vàng thứ hai trong tình huống tiền đạo người Hà Lan sút bóng khi trọng tài đã thổi còi (sau trận Van Persie nói anh hoàn toàn không nghe thấy gì giữa không gian đang sôi sùng sục như cái chảo ở Nou Camp). Và ngày hôm qua, một quả penalty cực kì khó hiểu (ít nhất là đối với mình) khi hiệp một gần khép lại và Milan đang có lợi thế bàn thắng trên sân khách (dù chỉ là lợi thế nhỏ).

Có vẻ như việc Barca được trọng tài ưu ái đã trở thành một bản chất mất rồi...

Ở đây không xét đến việc Barca đi tiếp có phải nhờ vào những quyết định như vậy hay không nhưng xét ở góc độ của một người yêu bóng đá trung lập, rõ ràng những quyết định đó đã làm hỏng hay chí ít là làm mất đi sự hấp dẫn của những trận đấu đỉnh cao ngay vào lúc cao trào nhất. Cách đây một năm, mình đang háo hức chờ xem Messi và những người bạn sẽ làm gì khi bị Arsenal gỡ hòa và pháo thủ vẫn đang có một thế trận phòng ngự không có nhiều kẽ hở nhưng... bùm... một chiếc thẻ đỏ cho Arsenal và mọi chuyện tiếp theo không có nhiều điều để nói. Rồi tới hôm qua, sau khi Nocerino ghi bàn gỡ hòa, chỉ 8 phút sau, một quả phạt đền khó hiểu, để rồi những cầu thủ Milan gần như gục ngã trong sự ức chế và trước một đối thủ thi đấu với trạng thái tâm lý như thế, không khó để mường tượng ra cảnh các cầu thủ ngôi sao xứ Catalan dạo chơi như thế nào ở hiệp 2!

Barca mạnh, rất mạnh, thậm chí có thể là mạnh nhất nhì trong lịch sử bóng đá nhưng có lẽ những chiến thắng của Barca sẽ trở nên giàu ý nghĩa và nhiều sức thuyết phục hơn nếu không có những "tiếng còi ma" trong những chiến thắng đó.

Và chính bản thân các culé chân chính có lẽ cũng đã đến lúc không muốn những chiến thắng của đội bóng mình yêu quý được mổ xẻ trên các mặt báo sáng hôm sau không trên khía cạnh chiến thuật mà là khía cạnh luật lệ. Dù sao cũng xin chúc mừng Barca và hi vọng những trận đấu sau của Barca, xem xong mình sẽ không phải thốt lên câu sau nữa: "Trọng tài, sao lúc nào cũng là ông?"

(Bạn đọc: Trương Ngọc An)

* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.

Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@tinthethao.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.

Trân trọng,

Ban biên tập TinTheThao.com.vn

* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.

Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.

Trân trọng,

Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam

00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục