Tiếng nói Juventus: Trong cơn mưa mùa Đông lạnh buốt

16:07 Thứ sáu 24/02/2012

Anh bạn ạ, đứng trước cái cảnh chiều thu buồn ai oán nơi biên thùy, người ta chẳng thể nghĩ tới điều gì ngoài nỗi buồn chán muốn chết. Người bản lĩnh lắm chắc đã mong một tiếng súng nổ, một anh chớp sáng lòa để xóa đi cái không gian cô tịch ấy. Lại khi đứng giữa cái cảnh im lìm ngột ngạt trước cơn giông tố, người ta cuống quýt với trăm mối nỗi niềm. Và cũng không thể cất lên lời nào! Hóa ra cả lúc trống rỗng lẫn rối bời cảm xúc, ta cũng chỉ biết im lặng chờ đợi.

Đêm mai Milan - Juve... - Ảnh Getty

Như bây giờ, một đêm trước trận đấu quyết định. Như bây giờ, một đêm trước San Siro, nơi mà những người đỏ-đen đứng trên thành trì của mình sẽ phải quyết tử để bảo vệ lấy cái khiên báu mà họ vừa mới giành được. Còn những kẻ đánh chiếm khoác chiến bào đen-trắng kia chẳng phải là những kẻ đáng sợ nhất và khao khát nhất hay sao? Trận đấu ấy sẽ nghẹt thở lắm, hẳn rồi. Nhưng nó sẽ diễn ra như thế nào, ai hiên ngang, ai đổ máu, ai cúi đầu? Và sau đêm ấy là điều nữa? Làm sao mà anh bạn có thể biết được. Chi bằng hãy ngủ đi một giấc, hay là kể với nhau vài câu chuyện của ngày xưa để thức qua đêm dài chờ đợi.

C'era una volta - ngày xửa ngày xưa - bắt đầu như thế được chăng? Có thể lắm. Đã 7 năm trôi qua kể từ cái ngày gần nhất AC Milan và Juventus cùng đứng trên đỉnh Serie A, cùng tranh giành nhau cái khiên ba màu scudetto trong một trận đấu như thế này. Bảy năm không dài với lịch sử calcio nhưng đối với những kẻ đánh chiếm Juventus, nó còn dài hơn cả một thế kỷ với biết bao tủi hận, hi vọng, thất vọng và có lẽ cả tuyệt vọng. Đó là một buổi chiều ngày 8 tháng 5 năm 2005, trên cái sân San Siro ngập tràn hai màu đen-đỏ ấy, AC Milan đón tiếp Juventus ở vòng đấu thứ 35 Serie A trong bầu không khí căng thẳng vì cả hai đang cùng có được 76 điểm, đã so kè nhau từng điểm từ mùa thu năm trước cho đến lúc tái đấu, đã cùng thắng 23 lần hoà 7 và thua 4 trong 34 trận đấu trước đó.

Ngày ấy Juventus có một gã to con, Zlatan Ibrahimovíc. Anh ta mới đến, ghi nhiều công lao và đẩy bay thần tượng Del Piero lên ghế dự bị để chiếm lấy một suất chính thức trong đội hình của huấn luyện viên Fabio Capello. Nhưng ai cũng biết là trong thời khắc nước sôi lửa bỏng như thế, cái gã to con ấy không có mặt. Đơn giản là anh ta bị cấm thi đấu đến 3 trận liên tục vì băng ghi hình cho thấy gã đã đánh cả Siniša Mihajlović lẫn Ivan Cordoba trong trận derby d'Italia ở vòng 32 và phải nhận án phạt đến tận lúc đương đầu với AC Milan ở San Siro.

Hôm nay, anh ta là một trong những sợi nối nổi bật nhất giữa quá khứ và hiện tại. Zlatan Ibrahimovíc đã là người khoác áo đen-đỏ, đã trở thành người hùng của họ sau bao nhiêu thay đổi, bao nhiêu sự kiện trọng đại. Mà thật là kỳ lạ, anh ta sẽ lại vắng mặt trong lúc dầu sôi khói tỏa một lần nữa. Gã lại bị cấm túc 3 trận liên tiếp cho đến tận lúc tiếp đón Juventus. Đây đã là lần thứ 3 như thế rồi, anh bạn hẳn còn nhớ cú bạt tai Marco Rossi hồi năm ngoái suýt khiến AC Milan trả giá vì vắng mặt trong trận derby Milano. Hóa ra cái gã to con ấy chỉ là người hùng trong những trận đấu nhỏ hay người khổng lồ không bao giờ được tham gia những sự kiện lớn, ít ra là trong các cuộc đối đầu lịch sử giữa AC Milan và Juventus. Anh ta chỉ là một nhân chứng vô duyên của cuộc chiến này từ trên khán đài, nơi mà cái bóng to con của anh không đổ bóng xuống đâu cả.

Thay vì Zlatan Ibrahimovíc, San Siro sẽ tràn ngập cảm xúc về một hình tượng khác, một con người khác, trầm tĩnh và đẹp đẽ hơn, là Andrea Pirlo. Bảy năm trước anh cũng đã đứng ở phe bên kia, giờ đây anh sẽ chống lại những nơi đã đưa anh lên đỉnh cao, chống lại nơi anh đã dành cho họ những năm tháng tuổi trẻ đẹp nhất. Con người có khuôn mặt sầu bi và đôi mắt như hồ thu trên cao nguyên đá ấy là mẫu cầu thủ tạo ra cả một đội bóng. Nghĩa là khi đội bóng không còn cần anh nữa thì anh cũng không còn là anh. Cái lúc mà AC Milan thấy mình phải tạo ra một đội bóng khác, thì anh phải ra đi. Ngẫm không có gì lạ. Chỉ có điều thay vì phải rơi vào quên lãng thì Andrea lại tạo ra cho mình một đội bóng khác. Để đêm mai anh sẽ trở về… Hẳn nhiên câu chuyện của Andrea Pirlo sẽ làm anh bạn nhớ ra ai đó ngày xưa.

Mùa hè năm 1995, sau cái đêm Juventus thua Parma ở chung kết Uefa Cup, Roberto Baggio đã là người của AC Milan. Juventus không cần anh, huấn luyện viên Marcelo Lippi bảo anh không còn sung sức, các tifosi lỡ đã có một thần tượng khác. Bây giờ hẳn Andrea sẽ hiểu cảm giác mà Roberto đã trải qua. Hẳn sẽ có chút gì cay đắng, có chút gì hờn rỗi, có chút gì trầm nặng. Hoặc là anh có thể hỏi Fabio Capello và Pietro Anastasi.

Mùa hè năm 1976 có những chuyện hiểu lầm [incomprensioni, người ta bảo thế] trong phòng thay đồ Juventus giữa huấn luyện viên Carlo Parola, tiền đạo Pietro Anastasi, Roberto Bettega và ngôi sao Fabio Capello. Những chuyện hiểu nhầm nho nhỏ mà những người Juventus giải thích ấy mang đến kết quả là Pietro Anastasi bị giam lỏng trên ghế dự bị còn cả đội đánh mất chiếc khiên ba màu scudetto vào tay đối thủ cùng thành phố Torino dù có lúc đã hơn người ta số điểm bằng 3 trận thắng. Rồi mọi chuyện được giải quyết ổn thỏa không thể ngờ tới: Carlo Parola mất chức, Pietro Anastasi bị đẩy sang Inter Milan để đổi lấy Roberto Boninsegna còn Fabio Cappelo chuyển nhà đến khu AC Milan.

Các nhà báo nói calcio, Juventus hay AC Milan điên mất rồi. Họ săn tin, họ bình luận, họ cố tô màu cái bức tranh rắc rối những chuyện-tình-cảm giữa Juventus và AC Milan nhưng làm sao họ có thể diễn tả được những điều ấy. Vì sao Fabio Capello, vì sao Roberto Baggio, vì sao Filippo Inzaghi, vì sao Andrea Pirlo…? Bốn mươi năm sau, người ta vẫn không hài lòng với những câu trả lời về Fabio Capello. Hai mươi năm sau, người ta vẫn tò mò về Roberto Baggio và có lẽ chừng ấy năm nữa, chúng ta, chính chúng ta vẫn nghĩ về Andrea Pirlo, về trận đấu ngày mai, về những câu chuyện không bao giờ hết.

Bảy năm đã trôi qua kể từ khi David Trezeguet đánh sập niềm hi vọng của người Milano. Bây giờ họ lại kéo đến với một niềm hi vọng khác dù đội hình ngày ấy giờ chỉ còn lại một mình Gianluigi Buffon (à cả Andrea nữa). Anh bạn ạ, đêm mai sẽ là trận đấu nảy lửa đấy. Trong cơn mưa mùa đông lạnh buốt Juventus kéo đến chân thành và hét vang tên Milan như thể Achilles gọi tên Hector. Những người bạn trút bỏ nỗi niềm riêng tư ở nhà và sau cái bắt tay họ hóa thân thành những chiến binh quyết tử. Sẽ chẳng có những câu sỉ nhục lẫn nhau về nguồn gốc Bosnia hay Serbia giữa Zlatan Ibrahimovíc và Siniša Mihajlović như ở derby d’Italia. Nhưng có thể, bờ vai Gianluigi Buffon sẽ lại vỡ thêm một lần, cái đầu gối của Alessandro Nesta sẽ vỡ thêm một lần, Giorgio Chiellini sẽ lại đổ máu. Nhưng chắc chắn, đôi mắt Andrea Pirlo sẽ u buồn hơn nữa. Và anh bạn cũng chẳng chợp mắt được đâu…

* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.

Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.

Trân trọng,

Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam

Phan Lâm An | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục