Chuyến tàu đêm từ Kiev (Ukraine) đưa tôi trở lại Warsaw - nơi diễn ra lễ khai mạc Euro 2012, để tác nghiệp trận Đức và Ý. Chuyến tàu trở lại thành phố mà chúng tôi đóng quân lâu nhất tại Euro này, cứ như đi về quê hương gắn với nhiều kỷ niệm. Lạ thật! chỉ mới tối hôm qua, nỗi nhớ nhà trong tôi trở nên da diết thì trên chuyến tàu trong đêm ấy, tôi lại thấy không muốn rời xa nơi này, nơi mà tôi đã có nhiều khám phá, nhiều trải nghiệm, nhưng chưa bao giờ là đủ.
CĐV Ý và Đức đã giúp tôi trở về thực tại. Họ cổ vũ cuồng nhiệt từ sáng sớm, họ ngồi ăn, uống bia với nhau cứ như thể là người một nhà. Bóng đá quả là môn thể thao có tính gắn kết ghê gớm. Hồi mới sang Ba Lan, chúng tôi đã phải ái ngại khi ra đường bởi các CĐV liên tục đánh nhau. Thế mà bây giờ, dường như họ cũng đã nhận thấy, Euro với mình chỉ còn tính bằng giờ, bằng phút, nên tự xích lại gần với nhau hơn.
![]() |
| Nỗi buồn hiện rõ trên khuôn mặt các CĐV Đức - Ảnh: Internet |
Trận Đức và Ý đúng là kinh điển của châu Âu. Là một CĐV trung lập, lại bận tác nghiệp suốt thời gian thi đấu, nhưng quả thực, tôi cũng đã trải qua những cảm xúc thăng hoa cùng người Ý, trải qua cảm xúc nóng ruột cùng người Đức và cuối cùng hy vọng mong manh những phút cuối trận.
Người Đức đã thua, thua bởi tuyển Ý đã chơi quá xuất sắc, nên chấp nhận chia tay Euro trong sự tâm phục khẩu phục. Chỉ có các CĐV là dường như không chấp nhận thất bại. Với họ, tuyển Đức vẫn luôn là số 1 và thất bại này sẽ còn lâu mới quên đi được.
Có lẽ hơi thiếu công bằng, khi trong suốt cả trận đấu, tôi chỉ đưa ống máy ảnh về những nỗi buồn của CĐV Đức. Rồi sau trận, những nỗi buồn đó đã biến thành những giọt nước mắt, những cái ôm thật chặt và những khuôn mặt thẫn thờ của những người cứng rắn nhất.
Tối hôm tuyển Đức thua trận, tôi như bị ám ảnh bởi những hình ảnh đó. Nỗi buồn tuyển Đức thua trận, đã mang tới một nỗi buồn khác sâu thẳm hơn, ngày một đến gần hơn, chính là Euro sắp kết thúc.
Các đồng nghiệp của tôi, cũng đã bắt đầu thu dọn hành lý, chỉ ngay sau trận chung kết là chúng tôi về nước. 1 tháng tác nghiệp tại Euro, cảm giác sao quá nhanh và giờ ai cũng thấy tiếc nuối, như bị mất đi cái gì đó.
Tối nay, chúng tôi lại lên chuyến tàu trở lại Ukraine. Lần này thì nỗi buồn càng thêm buồn và không ít người đã bắt tay, nói lời chào với các đồng nghiệp quốc tế, hẹn ngày tái ngộ...















