Thư SEA Games: Cho một giấc mơ

12:20 Thứ sáu 13/12/2013

Trước ngày lên đường sang Myanmar, như mọi lần tới vùng đất mới tôi luôn phải sử dụng mọi trang tìm kiếm, hay thông tin từ những người đi trước về đất nước mà mình sẽ đặt chân tới, và tất cả đã được gói gọn vào 3 chữ: Rất khó khăn. Tuy nhiên, khi có mặt tại Yangon hay Nay Pyi Taw, có vẻ như mọi điều không còn như những thông tin ít ỏi mà tôi có được.

Một người bạn của tôi kể lại rằng, vài năm trước khi tới tác nghiệp tại đây người dân của Myanmar chỉ có thể sử dụng điện thoại công cộng để liên lạc, và đó phải là trường hợp thật khẩn cấp.

Hoặc phương tiên giao thông cũng như thế, những chiếc xe đời mới hoàn toàn không xuất hiện tại mảnh đất này, ngoại trừ đó là xe của ngoại giao đoàn, hay của quan chức cấp cao chính phủ.

Mọi thông tin, trước khi lên đường đến Myanmar đối với tôi là hơi khó tưởng tượng. Bởi ngay cả những đồng nghiệp đi tiền trạm cho SEA Games cũng báo tin rằng, mọi thứ ở mảnh đất này là rất tệ.

Bộ Trưởng Bộ VH-TT&DL cùng Trưởng đoàn Lâm Quang Thành trao huy chương cho các VĐV đoạt giải ở nội dung 200m hỗn hợp nữ. Ảnh: SN

Khó khăn, hay tệ như thế nào thì rốt cuộc tôi cũng phải lên đường. Và bây giờ, tôi đã sống, làm việc ở Myanmar đúng 10 ngày - một quãng thời gian không dài, nhưng cũng không quá ngắn để tin rằng mảnh đất có cả ngàn năm lịch sử này khác xa so với tưởng tượng.

Như những thư trước tôi đã nói, Myanmar bây giờ giao thoa giữa mới - cũ, hiện đại và quá khứ. Sự cũ kỹ, hay thói quen truyền thống (như mặc longyi, ăn trầu hay thoa thanakha trên mặt) đã đứng bên cạnh những chiếc xe hơi cáu cạnh, khu mua sắm hiện đại mọc từ Yangon đến Nay Pyi Taw...

Điện thoại là thứ xa xỉ của vài năm trước, giờ phổ cập đến mức tôi từng chứng kiến cánh tài xế taxi hay tại Nay Pyi Taw gọi hết cuộc này tới cuộc khác, và kéo rất dài, mà như dân Việt mình gọi là "tám".

Myanmar trong tôi bây giờ quá khác với suy nghĩ, hay những thông tin được nhận trước khi đến đây. Và sự đổi thay ấy, với nhiều người dân bản địa chẳng khác gì giấc mơ. Một giấc mơ không bao giờ đến, khi đất nước chưa mở cửa.

***

Hôm qua, tại khu liên hợp thể thao Wunna Theikdi một giấc mơ khác của thể thao nước nhà đã trở thành hiện thực với việc cô gái 17 tuổi Ánh Viên trở thành nữ VĐV Việt Nam sau 54 năm có Vàng ở môn bơi lội.

Khỏi phải nói, niềm vui ấy lớn thế nào đối với cá nhân của cô gái đến từ Cần Thơ, nhưng với cánh phóng viên hay lãnh đạo đoàn TTVN nói chung niềm tự hào cũng là chẳng nhỏ.

Rõ là thế, bởi bao thế hệ phóng viên, bao lớp lãnh đạo, HLV và cả VĐV ở môn bơi lội đã đi qua, nhưng phải tới tận giờ niềm vui ấy mới đến. Hơn nửa thế kỷ, gần cả một đời người còn gì.

Ngẫm tới bơi lội lại nhớ về bóng đá, khi cũng chừng đó năm môn thể thao vua của Việt Nam luôn hụt bước trước ngưỡng cửa mở ra giấc mơ ở SEA Games.

Ao ước sao, với thành tích của bơi lội, bóng đá cũng được như thế. Nhưng có lẽ giấc mơ ấy bây giờ là quá xa, khi U23 Việt Nam chẳng có bóng dáng gì của một nhà vô địch...Nghĩ mà thấy buồn.

Xin hẹn thư sau, thân ái.

Duy Linh | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục