Thứ sáu đi làm về, mình bắt gặp hình ảnh thật đáng yêu ở sân ga London Bridge, các cô gái trong trang phục tiếp tân đứng cạnh một hàng vali vẫy chào tạm biệt mọi người bằng nhiều thứ tiếng với nụ cười rạng rỡ trên môi. Những tình nguyện viên vẫn chăm chỉ làm nhiệm vụ hướng dẫn hành khách lạc đường và những diễn viên hài nghiệp dư vẫn đóng vai người quét dọn cần mẫn.
![]() |
| Diễn viên hài "hóa thân" trong vai nhân viên quét dọn để phục vụ Olympic (ảnh: Allex Curtis) |
Chồng mình cảm thấy vô cùng may mắn đã được tham gia vào thế vận hội này. Ngay từ những ngày đầu đến trại tập huấn, anh đã thể hiện sự phấn khởi vì được là một mắt xích nhỏ trong cỗ máy của chương trình. Anh hồ hởi khoe mọi người tấm thẻ vào cửa của làng Olympic. Có lẽ niềm tự hào được góp phần vào dự án của đất nước nhiều hơn là được vào tận sân xem các chương trình thể thao, vì anh luôn miệng nói “anh vào sân để làm việc chứ không phải để chơi”.
Đúng vậy, suốt hai tuần lễ, kể cả thứ bảy và chủ nhật, anh đều rời nhà từ sớm, và chỉ trở về khi đồng hồ điểm số mười hai giờ đêm. Anh bảo, thèm một bữa ăn nóng sốt vì suốt hai tuần, anh chỉ toàn là chạy và gặm bánh mì, dù trong làng Olympic có căng tin phục vụ nhưng lại không đủ thời gian để thưởng thức.
![]() |
| Alex Curtis tự hào được tham gia công việc tiếp đón các nguyên thủ quốc gia (ảnh: Quỳnh Dao) |
Bù lại sự mệt nhọc đó, là những câu chuyện anh vui vẻ kể khi đứng cạnh phu nhân thủ tướng Samantha Cameron, thấy công chúa Beatrice của Hoàng Gia Anh, hoàng tử của Hà Lan, ông hoàng Albert của Monaco, hay là vua Thụy Điển bằng da bằng thịt. Đó là chưa kể một số chính khách khác của chính phủ các nước.
Anh được chứng kiến cảnh Andy Murray thắng trận và giành chiếc huy chương vàng lịch sử cho nước Anh, anh không ngần ngại kể rằng mình đã khóc khi quốc ca Anh và cờ Anh được kéo lên cho Sir Chirs Hoy nhận huy chương vàng thứ sáu. Khi Jessica Ennis dành huy chương vàng ở bảy môn phối hợp, anh bảo không thể nào diễn tả được cảm xúc dâng trào và niềm tự hào của mọi người trong sân vận động. Hình như mọi người có mặt lúc ấy đều chảy nước mắt vì xúc động và tự hào. Rồi anh diễn tả cảnh mọi người reo hò ra sao khi cỗ vũ đội nhà, anh bảo tiếng reo hò tôi nghe thấy trong TV chẳng là gì đáng kể so với không khí thật sự trong sân vận động, to đến nỗi các bà mẹ có con nhỏ phải mang em bé ra ngoài.
Với anh, dường như hai tuần qua, khóc và cười là hai trạng thái được thấy nhiều nhất tại các sân vận động và là hai từ được dùng nhiều nhất trên báo đài.
Không chỉ vui mừng với chiến thắng của các vận động viên người Anh, anh cũng rất xúc động được tận mắt chứng kiến Usain Bolt cán mức ở vòng đấu nam 100m. Tiếc là đoàn Việt Nam không vào được các vòng sâu để anh được cổ vũ, dù anh cũng cố công theo dõi lịch thi đấu của đoàn và chuẩn bị một lá cờ Việt Nam trong túi.
![]() |
| Chuẩn bị trao huy chương cự ly chạy 4x100m nam, Jamaica vô địch (ảnh: Alex Curtis) |
Dường như cả nước Anh đều cảm thấy tự hào và may mắn có được hai tuần lễ đáng ghi nhớ. Những người bạn Anh bảo rằng họ sẽ kể lại cho con cháu nghe sau này, để tự hào rằng khi thời cơ đến, thì nước Anh có khả năng chứng tỏ cho cả thế giới là họ mạnh mẽ như thế nào.
Sáng cuối cùng của Olympic London 2012, thủ tướng Anh David Cameron đã cảm ơn không chỉ các vận động viên mà cả đất nước đã chuyển đến thế giới một thế vận hội thành công. Khi mình đang viết những dòng này gởi đến bạn vào buổi chiều cùng ngày (giờ địa phương), hàng ngàn người từ khắp nơi đang kéo đến London để chờ đón lễ bế mạc Olympic vào buổi tối (tức rạng sáng 13/8, giờ Việt Nam). Ai cũng chỉ có một thông điệp muốn nói: Chưa bao giờ cảm thấy tự hào là người Anh đến vậy.

















