Terry! Giấc mơ ấy đã chết!

10:40 Thứ sáu 27/04/2012

Terry đã khóc, khóc như cái đêm Moscow định mệnh ngày nào. Tuy nhiên, nếu cái đêm Moscow mưa tầm tã ấy Terry khóc vì anh là tội đồ, nguyên nhân chính dẫn đến thất bại của Chelsea trước M.U thì cái đêm thứ 3 vừa rồi anh khóc cũng vì anh là tội đồ nhưng lần này Chelsea đã bước tiếp. Nhưng có lẽ những giọt nước mắt ấy lại mang một nỗi niềm khác…

Terry, anh là một thủ lĩnh thật sự, là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho các đồng đội, là chốt chặn không thể tuyệt vời hơn trước khung thành Petr Cech. Có anh trên sân, các cầu thủ như được tiếp thêm sức mạnh, có anh trên sân, người hâm mộ như được yên tâm hơn khi đã có lá chắn thép. Đã có thời điểm người ta tưởng chừng như anh sẽ đánh mất phong độ, sự nghiệp của mình khi hàng loạt scandal của anh bị phanh phui. Nhưng không, anh vẫn đứng đó, vẫn kiên cường thi đấu và bỏ mặc hết những tai tiếng. Và người hâm mộ khâm phục anh vì điều đó.

Giấc mơ của Chelsea, giấc mơ của ông chủ Abramovich, giấc mơ của Lampard, Drogba và quan trọng hơn là giấc mơ của Terry. Vậy giấc mơ ấy là gì? “Đơn giản” lắm, đó là được một lần chạm tay vào chiếc cúp bạc danh giá, được một lần người hâm mộ tung hô như người hùng của đội bóng. Tuy nhiên, hết lần này đến lần khác, biết bao nhiêu trận đấu đã diễn ra, Chelsea đã lỡ hẹn với chiếc cúp bạc danh giá ấy. Năm 2008 là thời khắc không thể tuyệt vời để anh nâng cao chiếc cúp. Nhưng anh đã thất bại, giấc mơ của anh, giấc mơ của Chelsea đã bị giết chết trên cái đôi chân của chính anh!

Anh đã tự giết chết giấc mơ của mình, Terry à! Ảnh: Internet.

Năm 2009, anh cùng Chelsea đã chơi hết sức tuyệt vời trước Barca tại bán kết lượt đi và người ta lại mơ, mơ về cái giấc mơ được thấy thủ lĩnh của Chelsea ôm cúp. Nhưng rồi Chelsea lại một lần nữa lỡ hẹn. Còn giấc mơ của anh lại một lần nữa đã chết. Cuộc đời thật trớ trêu, khi mà con người ta cố gắng hết sức để hiện thực hóa ước mơ của mình thì đó cũng là lúc họ bị đánh tan giấc mơ ấp ủ bấy lâu. Năm nay Chelsea lại một lần nữa gặp Barca và lại một lần nữa là trận bán kết. Hai cuộc đối đầu này kết quả là khác nhau, nhưng nó có một điểm chung đó là Terry không có cơ hội nâng cúp. Không hiểu anh nghĩ gì khi mà đội bóng của mình đang rơi vào tình trạng hết sức khó khăn, đối đầu với Barca trên chảo lửa Nou Camp, bị dẫn trước, anh lại húc cái gối của mình vào lưng Sanchez. Đó là hành động hết sức ngu ngốc và ích kỷ của một thủ lĩnh.

Anh đã khóc khi lên tiếng xin lỗi các CĐV, nước mắt của anh là giọt nước mắt của sự hối hận, của sự ăn năn. Nhưng nó đã quá muộn màng, anh đã một lần nữa tự giết chết giấc mơ của chính anh. Nếu không quá “hăng máu” thì có lẽ anh đã là người hùng thật sự của Chlsea. Và trận chung kết sắp tới, anh sẽ phải ngồi trên khán đài theo dõi các đồng đội thi đấu và nếu, nếu như Chelsea làm nên một điều kỳ diệu trước Bayern thì Terry như bị xát muối vào tim mình. Nhưng thôi, anh hãy vui lên, hãy động viên tinh thần đồng đội. Chelsea mà có vô địch, người hâm mộ sẽ nhớ anh lắm, các đồng đội cũng vậy vì ai cũng mong chứng kiến thủ lĩnh của mình dẫn đầu binh đoàn tiến lên bục vinh quang! Hãy cười lên nhé, Terry!

(Bạn đọc: El Nino)

* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.

Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@tinthethao.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.

Trân trọng,

Ban biên tập TinTheThao.com.vn

* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.

Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.

Trân trọng,

Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam

00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục