Một đoạn hồi tưởng đi tìm lại, ngày đầu tiên anh khoác lên màu áo thiên thanh trong trận đấu với Azerbaijan vào tháng 9 năm 2002. Và sau đó là cơn mưa sũng ướt Bồ Đào Nha, nụ cười trên đất Đức, nước mắt trên đất Thụy Sĩ, đau khổ ở Nam Phi, cùng hành khúc dang dở Kiev. 12 năm chinh chiến đi qua rồi, chàng trai trẻ năm nào giờ đã là một huyền thoại lặng lẽ bước chân đi lên chuyến ga cuối. Trong hành trình của một chuyến tàu mang những vẻ đẹp đầy chất thơ và sẽ nhiều tiếc nuối khi ngước mắt nhìn lại.
Lần đầu tiên tôi được thấy anh là ở mùa hè nước Đức với những đường chuyền với khoảng cách 30m mà vẫn trông rất nhẹ nhàng như như 1 người họa sĩ vẽ từng đường nét lên bức tranh của mình. Những năm tháng trên đất Đức là những hình ảnh đẹp nhất của anh. Anh trở thành người kiến trúc sư trưởng cho vinh quang đó. Ba lần “Man of the match” giật mình hóa ra đổi lại chỉ là sự vinh danh dang dở. Như vốn dĩ ngày tháng ở Milan, bên dưới vòng tròn trung tâm. Anh ở quá xa để giữ trong mình những chất chứa của sự thầm lặng quan trọng mà không ai hiểu hết.
Ở Serie A bây giờ qua rồi cái thuở cao thủ nhiều như truyện kiếm hiệp của của Kim Dung... Giờ chỉ còn mình anh mang gánh nặng của thời gian của 1 Serie A hào hùng thuở nào... Anh làm nền cho tất cả những vinh quang mà đội bóng anh từng trải qua. Có 1 Pirlo lặng lẽ. Một nốt nhạc chầm chậm trôi, một cành cọ đưa từ tốn. Đó là bóng đá của Pirlo.
World Cup 2014 sẽ là giải đấu cuối cùng mà ta còn thấy được Pirlo trong màu áo thiên thanh. Người hâm mộ sẽ rất nuối tiếc khi nhìn lại, không chỉ bởi một phong thái lãng tử buồn đã làm nên thương hiệu, không phải bởi trong một thập kỷ có anh là trái tim, những vinh quang củaAzzuri đã nhiều hơn nước mắt của các tifosi. Mà quan trọng nhất, Pirlo là cả một triết lý bóng đá. Một triết lý của một cầu thủ đặc biệt như anh để lại chỉ toàn câu hỏi khi xa vắng. Một “Quaterback” của chiến thuật bóng đá!
Ôi! Trong ánh nắng cuối chiều hấp hối, rừng phong vàng chiếc lá cuối cùng cũng sắp rụng. Ta giật mình gọi tên những Robertgo Baggio, Albertini thuở trước, ta nhớ đôi mắt sâu thăm thẳm của Paolo, nhớ cặp trung vệ đẹp như thần thoại Nesta, Cannavaro, nhớ không em Totti, Del Piero, Vieri, Inzaghi? Nhớ Luca Toni, nhớ chàng trai với cái mái lệch Panucci? Trong màu thiên thanh đẹp diệu vợi của những tài tử nước Ý ấy. Đôi mắt buồn, nụ cười ngượng ngập trên chiếc cằm chẻ của Andrea là cái vẫy tay tiếp theo. Anh đi, để rêu phong phủ lên Buffon!
Rồi sau này, mười năm nữa, ta sẽ nhớ đến Pirlo như nhớ đến Baggio thuở nào! 35 tuổi, lần cuối anh tham dự World Cup, lần cuối của nhà thơ trên sân cỏ...
(Bạn đọc: kecodoc47)
Lần đầu tiên tôi được thấy anh là ở mùa hè nước Đức với những đường chuyền với khoảng cách 30m mà vẫn trông rất nhẹ nhàng như như 1 người họa sĩ vẽ từng đường nét lên bức tranh của mình. Những năm tháng trên đất Đức là những hình ảnh đẹp nhất của anh. Anh trở thành người kiến trúc sư trưởng cho vinh quang đó. Ba lần “Man of the match” giật mình hóa ra đổi lại chỉ là sự vinh danh dang dở. Như vốn dĩ ngày tháng ở Milan, bên dưới vòng tròn trung tâm. Anh ở quá xa để giữ trong mình những chất chứa của sự thầm lặng quan trọng mà không ai hiểu hết.
![]() |
| World Cup 2014 sẽ lần cuối cùng NHM được nhìn thấy Pirlo thi đấu trong màu áo tuyển Italia. Ảnh: Internet |
Ở Serie A bây giờ qua rồi cái thuở cao thủ nhiều như truyện kiếm hiệp của của Kim Dung... Giờ chỉ còn mình anh mang gánh nặng của thời gian của 1 Serie A hào hùng thuở nào... Anh làm nền cho tất cả những vinh quang mà đội bóng anh từng trải qua. Có 1 Pirlo lặng lẽ. Một nốt nhạc chầm chậm trôi, một cành cọ đưa từ tốn. Đó là bóng đá của Pirlo.
World Cup 2014 sẽ là giải đấu cuối cùng mà ta còn thấy được Pirlo trong màu áo thiên thanh. Người hâm mộ sẽ rất nuối tiếc khi nhìn lại, không chỉ bởi một phong thái lãng tử buồn đã làm nên thương hiệu, không phải bởi trong một thập kỷ có anh là trái tim, những vinh quang củaAzzuri đã nhiều hơn nước mắt của các tifosi. Mà quan trọng nhất, Pirlo là cả một triết lý bóng đá. Một triết lý của một cầu thủ đặc biệt như anh để lại chỉ toàn câu hỏi khi xa vắng. Một “Quaterback” của chiến thuật bóng đá!
Ôi! Trong ánh nắng cuối chiều hấp hối, rừng phong vàng chiếc lá cuối cùng cũng sắp rụng. Ta giật mình gọi tên những Robertgo Baggio, Albertini thuở trước, ta nhớ đôi mắt sâu thăm thẳm của Paolo, nhớ cặp trung vệ đẹp như thần thoại Nesta, Cannavaro, nhớ không em Totti, Del Piero, Vieri, Inzaghi? Nhớ Luca Toni, nhớ chàng trai với cái mái lệch Panucci? Trong màu thiên thanh đẹp diệu vợi của những tài tử nước Ý ấy. Đôi mắt buồn, nụ cười ngượng ngập trên chiếc cằm chẻ của Andrea là cái vẫy tay tiếp theo. Anh đi, để rêu phong phủ lên Buffon!
Rồi sau này, mười năm nữa, ta sẽ nhớ đến Pirlo như nhớ đến Baggio thuở nào! 35 tuổi, lần cuối anh tham dự World Cup, lần cuối của nhà thơ trên sân cỏ...
(Bạn đọc: kecodoc47)
|
00:00 30/11/-0001















