Phần đầu cuộc họp, ông Giám đốc điều hành (GĐĐH) Phạm Văn Lệ nói rõ rằng suốt những năm vừa qua, chế độ lương/thưởng ở Ninh Bình luôn ở vào dạng “TOP” so với mặt bằng chung V.League, và suốt những năm đó, lãnh đội luôn thanh toán lương/thưởng cho các cầu thủ một cách đầy đủ. Vậy nên chỉ vì những khó khăn nhất thời mà các cầu thủ đã đình công là điều không thể chấp nhận.
Ông Lệ chuyển tải quan điểm của chủ tịch Hoàng Mạnh Trường rằng có một vài cầu thủ trụ cột đã xúi giục phần còn lại đình công, do vậy những cầu thủ này cần phải tự giác nhận khuyết điểm. Khi đề nghị của mình chỉ được đáp ứng lại bằng một sự im lặng tuyệt đối thì ông lại quay sang đề nghị cả đội tố cáo những nhân vật đã xúi giục mình, và việc tố cáo đó được thực hiện bằng phương pháp… bỏ phiếu kín. Nhưng trớ trêu tất cả những lá phiếu ông Lệ thu lại sau đó đều là… phiếu trắng.
Tới nước này thì lãnh đạo Ninh Bình không còn tính đến chuyện tìm ra người xúi giục các cầu thủ đình công nữa, mà đề nghị phạt cả đội mỗi người 3 tháng lương. 3 tháng lương nghĩa là lên tới cả trăm triệu đồng nên các cầu thủ ào ào phản ứng, thế nên lãnh đạo đội buộc phải cho các cầu thủ ra ngoài hội ý và tự đề xuất mức phạt, và sau thời gian hội ý thì họ đều nghị mức phạt 15 triệu đồng/người. GĐĐH Phạm Văn Lệ lập tức bày tỏ sự không đồng tình về mức phạt “nhẹ hều” này, và chính vì “không ai chịu ai như thế” mà cuộc họp đi đến nguy cơ bế tắc. Đến lúc này thì HLV trưởng Nguyễn Văn Sĩ đề nghị một mức xử lý mang tính dung hòa, đó là phạt mỗi người 1 tháng lương. Phần lớn các cầu thủ đồng ý, và đã ký vào biên bản cuộc họp, nhưng một phần còn lại, đặc biệt là các ngoại binh – những người nhận mức lương lên tới cả chục ngàn USD/tháng lại kiên quyết không chịu ký. Và rốt cuộc, vở bi hài kịch mang tên “mặc cả mức phạt” vẫn không thu lại một đáp án trọn vẹn, toàn diện nào như người ta mong đợi.
![]() |
| Cầu thủ Ninh Bình rất nhiều lần làm người ta cám cảnh! Ảnh: Quang Minh. |
Nhìn lại vở bi hài kịch rất thời sự của bóng đá Ninh Bình, không thể không nhớ lại những vụ bi hài kịch khác cũng từng xảy ra ở đây. Vài năm trước, khi Ninh Bình đá giải hạng Nhất và bất ngờ vô địch thì cả đội ăn mừng máu lửa tới mức chiếc cúp vô địch giải bị… mất đâu không biết. Sau khi từ hạng Nhất lên chuyên nghiệp, Ninh Bình lập tức sa thải HLV trưởng Nguyễn Văn Sĩ để thay bằng thầy giáo bóng đá Đoàn Minh Xương, nhưng rốt cuộc sau đó HLV Nguyễn Văn Sĩ lại quay về, và sau đó còn bị sa thải rồi quay về thêm một lần thứ hai. Vẫn liên quan tới “những câu chuyện HLV” không giống ai của Ninh Bình, đội bóng này đã từng mời cựu HLV trưởng ĐTVN Tavares về dẫn đội, nhưng chỉ vừa ở Ninh Bình chưa đến một tuần, vì “ngửi” ra một thứ không đẹp đẽ, không có khả năng phát triển như mình được quảng cáo mà Tavares lại đã vội vã ra đi. Sau này thì Ninh Bình quyết định sử dụng cả “siêu cò” Trần Tiến Đại làm HLV, và câu chuyện một “siêu cò cầu thủ” – người mà sau đó chính bầu Trường đã tố cáo là “phá hoại đội bóng, phá hoại nền bóng đá” cầm sa bàn chiến thuật ở Ninh Bình vẫn là chuyện mà khi kể lại nhiều cầu thủ Ninh Bình cười tới… rơi nước mắt.
Xâu chuỗi lại một loạt những sự vụ bi hài kịch từ trước đến nay và soi cận cảnh vào vụ “mặc cả án phạt” vừa diễn ra ở bóng đá Ninh Bình không thể không đặt ra câu hỏi: Với một thứ “văn hóa bóng đá” kỳ quặc không giống ai như thế thì ngay cả khi “dẹp loạn” thành công, đội bóng này cũng có thể phát triển thành một đội bóng bài bản, chuyên nghiệp được không?
Nên nhớ, bóng đá chuyên nghiệp không bao giờ được xây dựng từ một nền móng mang tính bi hài cả!















