Thưc tế phũ phàng
Đầu mùa, Liverpool rõ ràng là ứng cử viên dự Champions League vô cùng sáng giá, họ mang theo đầy những sự kỳ vọng. Nhưng đến thời điểm này, thực tế đã chứng minh tất cả, thực tế không ghi lại những lời đổ lỗi, mà chỉ ghi lại kết quả nhãn tiền. Thành thật mà nói, ở Liverpool chúng ta không nhìn thấy trách nhiệm gồng gánh kết quả ở trên vai một hoặc vài con người cụ thể nào. Họ cứ đá, rồi đá, hòa rồi thua, và trận sau họ lại chơi như thế. Trận thua Newcastle có lẽ vẫn chưa phải điểm “tận cùng” nếu ngày mai, những tuần sau chúng ta vẫn xem cùng một Liverpool ấy.
![]() |
| Liverpool không còn là một khối đoàn kết như đầu màu giải. Ảnh: Internet. |
Nhiều người cho rằng lý do Liverpool gây thất vọng nhiều như vậy là do đội hình của họ quá yếu, và đó đương nhiên là lý do dễ đưa ra nhất. Có lẽ họ yếu thật, nhưng không phải ở từng cá nhân mà là ở cách các cá nhân ấy liên kết lại với nhau, cách vận hành của cả tập thể. Ai dám nói đội hình Newcastle mạnh hơn Liverpool hiện tại? Lữ đoàn đỏ đã mua bao nhiêu gương mặt đáng chú ý trong vòng một năm qua? Đã ném biết bao nhiêu tờ giấy bạc qua cửa sổ để thu về kết quả này? Giá trị những bản hợp đồng có lẽ không sai lúc nó được đưa ra, nhưng khi những con người ấy được lắp ghép vào một đội bóng như Liverpool, họ trở nên không có gì đáng nhắc tới nữa. Tại sao vậy? Carroll từng rất bùng nổ ở Newcastle, Adam từng là đầu tàu toàn năng của Blackpool, còn Suarez chắc chắn là một trong những tiền đạo hay nhất châu Mỹ Latinh hiện tại. Carroll còn quá trẻ, đúng, Charlie Adam mới chỉ đá ở đội bóng hạng trung, đúng, Suarez….? Cứ cho là đều có những lý do gì đó, nhưng vấn đề không phải là những lý do. Nó là một cái vòng luẩn quẩn mà lối thoát duy nhất là tìm về điểm khởi đầu. Ai đã mua họ, ai đã huấn luyện họ, phải, là King Kenny, thế thì hơn ai hết ông chính là người chịu trách nhiệm lớn nhất trong tất cả nỗi thất vọng này.
Liverpool đã thăng hoa thế nào nửa sau mùa giải trước? Đã dồn ép M.U ra sao ở trận lượt đi mùa này? Tại sao họ làm được vậy? Thứ nhất, vì họ đủ mạnh nếu thậm chí so với M.U về lực lượng, và thứ hai, họ chiến đấu bằng cả tinh thần. Giờ thì, tinh thần cũng chẳng còn. Sự thật phũ phàng về sức mạnh tổng hợp của tập thể ấy đã làm thất vọng cả các cổ động viên lẫn những người trong cuộc. Vụ lùm xùm phân biệt chủng tộc, thái độ hằn học của Carroll khi bị thay ra và thẻ đỏ của Reina mới đây, Liverpool còn để lại gì ngoài những điều ấy? Sự rời rạc, thiếu tự tin, thay vì nhiệt huyết thì chỉ thấy toàn “máu nóng”, đó là những thứ ngày một bao trùm sân Anfield.
Khi vị vua bất lực
Phần nào đó sẽ có một người đồng cảm với King Kenny, đó là người đồng nghiệp ở sân Etihad. Không có ngân sách khổng lồ như Man xanh, nhưng rõ ràng những gì mà Kenny Daglish được “chu cấp” ở vào điều kiện của Liverpool là cực kỳ thoải mái. Ông còn có lợi thế là được trọng vọng ở Anfield, không chịu những áp lực to lớn gay gắt như Mancini, cũng dễ hiểu, vì đội hình toàn siêu sao của Man City lại là một trường hợp khác, Điểm chung ở đây chính là nỗi thất vọng, và nhận định chung: họ không kiểm soát được đội bóng của mình. Nếu sự khôn khéo không tới nơi tới chốn của Mancini đang dung túng cho Balotelli gây nên những rắc rối không cần thiết ở hậu trường Man xanh cùng sự hụt hơi trên đường đua Premier League, thì sự mềm mỏng nhưng “thích đổ lỗi” của King Kenny cũng là điểm tối của Liverpool vậy.
![]() |
| Có lẽ Kenny Daglish chính là người nên ra đi nhất. Ảnh: Internet. |
Không tự nhiên mà ông lại là King, nhưng đó là một thời đại khác. Vung 35 triệu bảng để có một cầu thủ trẻ mới có một mùa chơi tốt ở đội bóng tầm trung, trong khi nó có thể mua được những Aguero, Tevez, Berbatov (không thành công nhưng còn có dấu ấn hơn nhiều)… phi vụ “đã hớ” đầy mạo hiểm ấy là dấu hỏi đầu tiên về cách làm bóng đá của huấn luyện viên này. Ông tiếp tục xây dựng đội hình của mình với 3, 4 vị trí khác, rõ ràng đó là cuộc cải tổ đúng nghĩa, nhưng kết quả thì sao? Còn tệ hơn trước nữa. Suarez - một trung phong theo kiểu “lập lờ” giữa số 10 và số 9 rất xuất sắc ở Uruguay đã hoàn toàn cô độc trên hàng công của The Kop, chính anh mới thường hay là người kiến tạo cho đồng đội ghi bàn. Carroll - “cục vàng” theo nghĩa đen cũng chỉ… chơi thứ bóng đá của riêng mình khi xuất hiện.
Người ta không thấy bất cứ một kế hoạch nào ở Kenny Daglish, ông cần trọng tài, xà ngang cột dọc, thậm chí chính các học trò đứng ra nhận trách nhiệm cho những thất bại của Liverpool. Quá khứ hoàng kim có lẽ làm người ta cố chấp, dù sự thật là thời đại bóng đá này đã khác xưa nhiều lắm, không ai có thể đứng vững chỉ bằng hào quang dĩ vãng. Liverpool đang cần bước ra khỏi con đường mòn ấy, và có thể nói, Kenny Daglish không phải người thích hợp để dẫn họ bước đi.
(Bạn đọc: Trần Mạnh Quang)
|
* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.
Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.
Trân trọng,
Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam
















