Leicester 2016 và thước phim cổ tích hoang đường nhất

09:44 Thứ sáu 13/02/2026

TinTheThao.com.vnNgười ta tin rằng bóng đá hiện đại không còn chỗ cho những điều không tưởng khi đồng tiền và lý trí đã chiếm lĩnh mọi sân cỏ.

Mùa giải làm sống lại niềm tin đã tắt.
Mùa giải làm sống lại niềm tin đã tắt.

Thế nhưng, năm 2016 đã trở thành một cột mốc vĩnh cửu khi bầy Cáo Leicester bước ra từ bóng tối, nhẹ nhàng xô đổ mọi rào cản xác suất để khơi lại ngọn lửa niềm tin vốn đã nguội lạnh trong lòng hàng triệu người hâm mộ.

Tiếng chuông của gã thợ hàn

Hãy quay ngược kim đồng hồ trở về tháng 8 năm 2015. Nếu bạn bước vào một nhà cái tại London và đặt 1 bảng Anh cho cửa Leicester City vô địch Ngoại Hạng Anh, người ta sẽ nhìn bạn bằng ánh mắt dành cho một kẻ điên rồ, hoặc một gã say rượu vừa bước ra từ quán pub.

Tỷ lệ cược là 5000/1 (1 ăn 5000). Để dễ hình dung, xác suất để Elvis Presley còn sống hay Kim Kardashian trở thành Tổng thống Mỹ còn cao hơn khả năng Leicester nâng cúp.

Mùa giải khiến thế giới tin vào phép màu.
Mùa giải khiến thế giới tin vào phép màu.

Bầu không khí tại King Power những ngày đó đặc quánh sự hoài nghi, tựa như màn sương mù bao phủ lấy những hy vọng cuối cùng của bầy Cáo. Nigel Pearson bị sa thải sau vụ bê bối "sex tour" của các cầu thủ trẻ tại Thái Lan. Claudio Ranieri, "Gã thợ hàn" già nua với nụ cười hiền lành được bổ nhiệm. Gary Lineker, huyền thoại của bóng đá Anh, đã thốt lên đầy chua chát trên Twitter: "Claudio Ranieri? Thật sao?".

Leicester City lúc đó là tập hợp của những mảnh đời vụn vỡ.

Ít ai ngờ mũi nhọn nguy hiểm nhất của bầy Cáo lại là một gã công nhân từng mang án tích sau những cuộc ẩu đả ở quán pub, kẻ đã đi một quãng đường không tưởng từ bùn lầy của bóng đá phong trào đến ánh đèn rực rỡ của sân chơi cao nhất nước Anh.

Riyad Mahrez, chàng trai gầy gò từ giải hạng Hai Pháp mà chẳng ai biết cách phát âm đúng tên. N'Golo Kante, một "máy chạy" tí hon bị các đội bóng lớn chê là quá thấp bé. Kasper Schmeichel, người mãi sống dưới cái bóng khổng lồ của người cha vĩ đại Peter. Wes Morgan và Robert Huth, cặp trung vệ có tổng tốc độ chắc chỉ bằng một chiếc xe lu già nua.

Không ai tin họ. Không ai sợ họ. Và đó chính là lúc bộ phim bắt đầu.

Bữa tiệc Pizza và tiếng gầm của "Bầy Cáo"

Bữa tiệc Pizza khởi nguồn cho phép màu.
Bữa tiệc Pizza khởi nguồn cho phép màu.

Những vòng đấu đầu tiên trôi qua như một thước phim tua nhanh đầy hỗn loạn. Leicester chơi thứ bóng đá "Kamikaze", tấn công điên cuồng và thủng lưới cũng... nhiệt tình không kém. Claudio Ranieri, với sự tinh quái của một con cáo già, đã ra một kèo cược với các học trò: "Giữ sạch lưới đi, tôi sẽ khao cả đội Pizza".

Và rồi, phép màu bắt đầu nhen nhóm từ những chiếc Pizza ấy.

Tháng 11/2015, sân King Power chứng kiến một khoảnh khắc lịch sử. Jamie Vardy, tiền đạo có khuôn mặt khắc khổ và lối chơi "chạy như thể ngày mai sẽ chết", đã sút tung lưới Manchester United. Đó là trận thứ 11 liên tiếp anh ghi bàn, phá vỡ kỷ lục của Ruud van Nistelrooy.

Hãy tưởng tượng khung cảnh ấy, Vardy gào thét, chỉ tay vào ngực áo, veins cổ nổi lên cuồn cuộn. Khán đài rung chuyển. Trong khoảnh khắc đó, người ta bắt đầu cảm thấy có một luồng điện lạ chạy dọc sống lưng. Phải chăng, đây không chỉ là hiện tượng nhất thời?

Cơn địa chấn thành Manchester

Nếu giai đoạn lượt đi là sự tò mò, thì trận đấu với Manchester City tại Etihad vào tháng 2/2016 chính là điểm ngoặt lớn nhất của bộ phim.

Cú tát vào đế chế tỷ đô Manchester.
Cú tát vào đế chế tỷ đô Manchester.

Đó là ngày mà đế chế tỷ đô thành Manchester ngạo nghễ chờ đợi để giải mã hiện tượng Leicester. Nhưng kết quả là một cú tát trời giáng. Robert Huth, bức tường thành sừng sững của bầy Cáo đã bất ngờ rực sáng với hai bàn thắng quý như vàng. Và Riyad Mahrez. Ôi, Riyad Mahrez! Anh nhảy múa giữa vòng vây của những hậu vệ đắt giá nhất hành tinh, thực hiện một cú đảo chân ma thuật rồi sút tung lưới Joe Hart.

Tỷ số 3-1 ngay tại sào huyệt của ứng cử viên vô địch. Ranieri đứng bên đường biên, không còn cười đùa nữa. Ông rơm rớm nước mắt. Trong phòng họp báo, ông rung chiếc chuông tưởng tượng và nói câu thần chú nổi tiếng: "Dilly Ding, Dilly Dong! Các bạn, thức dậy đi, chúng ta đang mơ giấc mơ thật sự!".

Lúc này, cả thế giới bóng đá bắt đầu nín thở. Arsenal, Tottenham, Man City, Man United... tất cả những gã khổng lồ bỗng trở nên nhỏ bé trước cái bóng của "Bầy Cáo". Leicester không kiểm soát bóng (trung bình chỉ 30-40% mỗi trận), họ kiểm soát số phận.

Những trái tim treo ngược

Giai đoạn cuối mùa giải không còn là những cơn mưa bàn thắng. Nó chuyển sang thể loại phim kinh dị tâm lý.

Những trận thắng 1-0 trước Norwich, Watford, Newcastle, Southampton, Crystal Palace. Mỗi trận đấu là 90 phút tra tấn thần kinh người hâm mộ. Bóng được phá ra, Schmeichel bay lượn như người nhện, Morgan và Huth lăn xả lấy thân mình lấp lỗ châu mai.

Đỉnh điểm của cảm xúc là trận đấu với Sunderland. Khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, Claudio Ranieri đã khóc ngay trên sân. Những giọt nước mắt của người đàn ông 64 tuổi, mái tóc bạc phơ, chảy dài trên gò má. Đó là hình ảnh đẹp nhất, nhân văn nhất của mùa giải. Nó nói lên tất cả áp lực và niềm hạnh phúc vỡ òa mà họ đang gánh vác. Họ không chỉ đá bóng, họ đang gánh trên vai giấc mơ của hàng triệu kẻ yếu thế trên toàn thế giới.

Bữa tiệc tại nhà Vardy

Ngày 2/5/2016. Leicester City không thi đấu. Định mệnh của họ nằm trong tay Chelsea và Tottenham tại sân Stamford Bridge. Nếu Tottenham không thắng, Leicester sẽ vô địch.

Bữa tiệc tại nhà Vardy và khoảnh khắc vỡ òa.
Bữa tiệc tại nhà Vardy và khoảnh khắc vỡ òa.

Toàn bộ đội hình Leicester tập trung tại nhà riêng của Jamie Vardy. Không có sân vận động, không có khán giả, chỉ có chiếc TV và những chai bia.

Trận đấu đó được gọi là "Trận chiến tại cầu Stamford". Tottenham dẫn trước 2-0. Hy vọng dường như vụt tắt. Nhưng rồi, Chelsea trỗi dậy. Gary Cahill gỡ 1-2. Và phút 83, Eden Hazard – người đã ngủ quên suốt cả mùa giải bất ngờ tung ra cú cứa lòng hoàn hảo vào góc xa. 2-2!

Tại nhà Vardy, sự hỗn loạn bùng nổ. Wes Morgan bị đè bẹp dưới đống đồng đội. Christian Fuchs quay lại cảnh cả đội nhảy múa điên cuồng, hét lên những âm thanh vô nghĩa. Video đó chỉ dài vài chục giây, mờ nhòe, rung lắc, nhưng nó chứa đựng sự bùng nổ cảm xúc chân thật hơn bất kỳ bộ phim Hollywood nào.

Cùng lúc đó, tại thành phố Leicester, đường phố biến thành dòng sông màu xanh. Người lạ ôm chầm lấy nhau. Những ông già khóc tu tu như đứa trẻ. Những lá cờ bay phấp phới trong đêm. Họ đã vô địch. Đội bóng từng suýt xuống hạng mùa trước, đội bóng có tổng giá trị chuyển nhượng thấp hơn cả một chân sút dự bị của Man City, đã trở thành Vua nước Anh.

Khúc khải hoàn ca vĩnh cửu

Ngày đăng quang tại sân King Power là một kiệt tác nghệ thuật sắp đặt của số phận.

Bocelli và khúc khải hoàn ca tại King Power.
Bocelli và khúc khải hoàn ca tại King Power.

Huyền thoại âm nhạc Italy, Andrea Bocelli, bước ra giữa sân cỏ với phong thái đĩnh đạc, đứng cạnh Ranieri. Ông cởi chiếc áo khoác để lộ màu áo xanh của Leicester và cất lên giai điệu “Nessun Dorma” (Không ai được ngủ).

"Vincerò! Vincerò!" (Ta sẽ chiến thắng! Ta sẽ chiến thắng!).

Giọng hát của Bocelli vang lên, hào hùng và bi tráng, xuyên thấu tâm can của hàng vạn người có mặt tại sân và hàng triệu người qua màn hình nhỏ. Ranieri đứng đó, nhắm mắt, tận hưởng từng nốt nhạc như đang nếm trải vị ngọt của cuộc đời sau bao nhiêu đắng cay. Đó là khoảnh khắc bóng đá thăng hoa thành nghệ thuật. Không còn ranh giới giữa thể thao và âm nhạc, giữa thực tế và mộng tưởng.

Sau chức vô địch ấy, thế giới bóng đá thay đổi mãi mãi? Không hẳn. Tiền bạc lại tiếp tục thống trị. Các ông lớn lại quay về trật tự cũ. Leicester City sau đó cũng thăng trầm, thậm chí Ranieri bị sa thải phũ phàng chỉ 9 tháng sau.

Nhưng dư âm của mùa giải 2015-2016 vẫn còn đó. Nó là minh chứng hùng hồn nhất rằng, Logic chỉ là những con số vô tri, còn bóng đá là hơi thở của cuộc sống.

Với những người hâm mộ Việt Nam, những đêm thức trắng xem Leicester đá kiểu "chịu đấm ăn xôi" rồi tung ra đòn kết liễu đã trở thành kỷ niệm khó phai. Chúng ta yêu họ vì chúng ta nhìn thấy chính mình trong đó, những con người bình thường, nhỏ bé, nhưng dám mơ những giấc mơ vĩ đại và dám chiến đấu đến cùng để biến nó thành sự thật.

Khi những con cáo bay lên bầu trời

Leicester 2016, mật mã của niềm tin.
Leicester 2016, mật mã của niềm tin.

Leicester City 2016 không chỉ là một đội bóng vô địch. Họ là một biểu tượng văn hóa. Họ là câu trả lời cho những ai đang tuyệt vọng, đang bị cuộc đời vùi dập.

Người ta sẽ còn kể mãi về Jamie Vardy uống Red Bull thay nước lọc, về Kante chạy bao sân như thể có hai lá phổi, về nụ cười hiền hậu của "Bố già" Ranieri.

Bộ phim về Leicester City đã khép lại, màn hình đã tối đen, nhưng cảm xúc thì vẫn vẹn nguyên. 5000/1 không còn là một tỷ lệ cược, nó trở thành mật mã của niềm tin. Rằng miễn là trái bóng còn lăn, thì không có gì là không thể. Và đôi khi, chỉ đôi khi thôi, những con cáo thực sự có thể bay lên bầu trời và hái những vì sao.

Nếu quý độc giả muốn tiếp tục sống lại những ký ức sân cỏ và lắng nghe các câu chuyện phía sau những trận cầu đã đi vào lịch sử, mời theo dõi thêm các bài viết khác trong cùng chuyên mục.

Bản tình ca dang dở của Người ngoài hành tinh Ronaldo

Ibrahimovic và vết sẹo mang tên Champions League

trưng.diệp | 09:44 13/02/2026
TỪ KHOÁ
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục