![]() |
1. Bóng đá không phải là chính trị. Đó là quan điểm hết sức rõ ràng của bất cứ liên đoàn nào (một tổ chức xã hội, nghề nghiệp, hay nói cách khác là “phi chính phủ”). FIFA cũng cương quyết phạt nặng với bất kỳ liên đoàn nào chịu tác động của chính phủ. Nhưng bởi quyền lực của môn thể thao ấy quá lớn, nên đôi lúc, ranh giới giữa nó và chính trị bị làm mờ.
Ở Nam Mỹ năm 1969, El Salvador và Honduras từng trải qua một cuộc chiến 4 ngày với hàng nghìn sinh mạng tiêu vong vì một trận đấu vòng loại World Cup 1970.
Ở nhiều quốc gia Trung Đông và Bắc Phi, những nhà độc tài thường xuyên tác động vào ĐTQG để củng cố uy tín chính trị cho mình. Và ngay cả người dân nhiều nước, cũng chọn sân bóng là nơi bày tỏ quan điểm chính trị thay vì cổ vũ thể thao đơn thuần.
2. Trước thềm trận tứ kết giữa Đức và Hy Lạp, bối cảnh chính trị của trận đấu được nhắc đến tràn lan trên các mặt báo. Chuyện rất dài, nhưng có thể tóm tắt lại như sau: Đức là nền kinh tế lớn nhất châu Âu, và đang sở hữu quyền lực tài chính để giải cứu cuộc khủng hoảng nợ công của Hy Lạp. Hy Lạp có phải rời khỏi khu vực đồng euro và đối mặt với một cấp độ khủng hoảng mới hay không, là phụ thuộc vào Đức.
Ở nhiều nơi, người ta bắt gặp những biếm họa đại ý rằng cầu thủ sẽ ghi bàn thắng quyết định cho Đức trận này không phải là Gomez, mà sẽ là thủ tướng Angela Merkel.
Đó là một giả thiết không thuyết phục, nhưng cũng không thể phản bác. Ranh giới giữa chính trị và thể thao vốn vẫn nhập nhằng. Nói như chủ tịch UEFA: “Nghĩ thế nào thì tùy”.
Nghĩ thế nào cũng được. Những người đủ lạc quan sẽ vẫn tin tưởng vào những tuyên bố chắc nịch của các tuyển thủ Hy Lạp, những người cho đến giờ phút này đã chứng minh rằng họ có thể vượt qua sóng gió với một tinh thần thép.
Những người theo chủ nghĩa hoài nghi vẫn hoàn toàn có quyền đặt câu hỏi về động cơ của Hy Lạp trong trận này. Vài chục tỷ euro không phải con số nhỏ. Trong cuộc tổng tuyển cử diễn ra hồi cuối tuần trước, người dân nước này đã chọn Đảng Dân chủ mới làm những người lãnh đạo, nghĩa là họ cũng không muốn rời khỏi khối đồng tiền chung châu Âu, muốn nhận sự giúp đỡ của Đức.
3. Những người không tin rằng có ranh giới giữa bóng đá và chính trị đã tẩy chay EURO 2012 vì câu chuyện ở Ukraine. Và có thể họ cũng không tin rằng Đức và Hy Lạp sẽ chơi một trận cầu sòng phẳng.
Bóng đá hiện đại vẫn luôn hứng chịu rất nhiều hoài nghi. Các chính trị gia chẳng nhẽ ngồi yên? Các nhà cái làm ăn kiểu gì? Người ta đặt cho nhau những câu hỏi như thế. Trong văn hóa cờ bạc liên quan đến bóng đá, thậm chí việc các trận đấu được chi phối bởi một “quyền lực” nào đó còn được xem là nghiễm nhiên.
Nhưng bóng đá có đi kèm những hoài nghi như thế không còn là bóng đá nữa. Nó đánh mất ý nghĩa thuần túy của thể thao.
“Nghĩ thế nào thì tùy”, ông chủ tịch UEFA đã có một câu trả lời thông minh. Ông chẳng phản bác, nhưng người ta có quyền chọn cách nghĩ cho riêng mình.
Và tại sao không nghĩ theo hướng thoải mái đầu óc nhất?
Đức Hoàng |
00:00 30/11/-0001















