![]() |
1. Xabi Alonso đã ghi bàn cho Tây Ban Nha từ một cú đánh đầu. Đó là một sự kiện lạ đến mức chính tiền vệ này cũng phải ngẩn ra vài giây khi được phóng viên hỏi rằng lần cuối cùng anh ghi bàn bằng đầu là khi nào. “Chắc bạn phải xem trên Wikipedia thôi” – Alonso trả lời. Anh cũng chẳng nhớ.
Từ điển bách khoa trực tuyến Wikipedia thật ra cũng chẳng ghi lần cuối Alonso ghi bàn bằng đầu là lúc nào. Đó là một sự kiện quá hy hữu. Rất may là công tác lưu trữ của… người Mỹ quá tốt (dù họ chẳng quan tâm mấy đến bóng đá). Lần giở lại những bài viết của trang tin thể thao Sports Illustrated từ đầu thập kỷ trước, có thể tìm được lần cuối Alonso đánh đầu thành bàn: ngày 1/6/2003, anh ghi bàn vào lưới Valencia trong màu áo Real Sociedad. Nghĩa là đã 9 năm.
EURO 2012 là một giải đấu của những hiện tượng chiến thuật lạ. Cho đến giờ phút này, 20 bàn thắng bằng đầu đã được ghi, nhiều nhất trong lịch sử các VCK EURO. Nghĩa là lật cánh đã trở thành một xu hướng chiến thuật mới, chứ không thể là một chuỗi 20 sự trùng hợp.
Và càng lạ hơn nữa nếu biết rằng cho đến giờ phút này, TBN đang là đội tuyển thực hiện nhiều cú tắc bóng nhất, với 77 lần. Nghe rất giống lỗi dịch thuật, họ phải bị tắc bóng nhiều nhất mới hợp logic chứ?
2.Việc các bàn thắng đến từ đánh đầu chiếm tỷ lệ lớn cho thấy một điểm rõ ràng: các đường chuyền sệt và ngắn không còn phát huy hiệu quả.
Tây Ban Nha, những kẻ nổi danh vì bóng ngắn, cũng đang có thiên hướng sử dụng tiqui-taca để… giữ thế trận (bằng cách duy trì tỷ lệ kiểm soát bóng) nhiều hơn là trông chờ vào việc có thể đập-nhả đến tận vòng cấm đối phương theo phong cách kinh điển của lối chơi này. Điều đó thể hiện rõ qua trận gặp Pháp và gặp Croatia.
Đội tuyển Đức, vốn cũng từng khiến cầu trường mê đắm vì các pha phối hợp bóng sệt tinh vi và tốc độ, giờ cũng không còn làm điều tương tự. Trong số 4 bàn thắng của họ vào lưới Hy Lạp, có 2 bàn đến từ những quả tạt, 1 bàn từ sút xa.
Đó có thể là kết quả của một thời đại bóng đá mới. Thời đại mà những hàng phòng ngự 6 người (4 hậu vệ và 2 tiền vệ trung tâm) làm chủ cuộc chơi. Thời đại mà HLV nào cũng có dáng dấp của Jose Mourinho, Ottmar Hitzfeld hay thậm chí là Otto Rehhagel, có xu hướng giữ vững trận địa trước khi nghĩ tới việc tấn công. Thời đại mà người ta gần như không thể tấn công trung lộ nữa.
Có phải vì thế mà giải năm nay chứng kiến sự mờ nhạt của Xavi, Sneijder, Oezil, những tiền vệ công đáng sợ bậc nhất hành tinh? Vì họ chơi ở giữa sân, nơi “mật độ dân số” không cho phép tinh hoa nảy nở?
3.Việc những pha bóng phức tạp ở giữa sân giờ chiếm tỷ lệ không cao trong thế trận tấn công, tạo điều kiện cho những cá nhân tỏa sáng. Họ tỏa sáng bằng những cú dứt điểm bóng bổng quyết đoán (đánh đầu hoặc vô lê), bằng những cú sút xa điệu nghệ, hay các pha xâm nhập từ ngoài vòng cấm.
Và điều đó khiến cho cơ hội của các đội bóng trở nên cân bằng hơn. Một thứ tiqui-taca bách chiến bách thắng không còn tồn tại. Mọi thứ đều có thể được giải quyết chỉ bằng một pha xử lý của Ronaldo hay Nani.
Vấn đề là người Bồ Đào Nha phải có được bóng – phá được thứ đập-nhả phục vụ cho phòng ngự đang được đối phương đẩy dần đến đỉnh cao.
Xabi Alonso đánh đầu thành bàn, và người ta nhìn thấy một thời thế mới, một triển vọng mới cho những kẻ sắp phải đối đầu với “ông kẹ” Tây Ban Nha.















