Ký sự các ông bầu (kì 3): Điếu thuốc lá & triết lý bóng đá của bầu Thắng

15:02 Thứ bảy 25/02/2012

Cùng ngồi trên khán đài VIP sân Long An, cùng rít xì gà hay bất cứ một loại thuốc lá đắt tiền nào, nhưng làn khói mà ông Võ Quốc Thắng thả ra không trung khác hẳn với những người còn lại… đó là làn khói đặc quánh quyện đầy niềm trăn trở, băn khoăn với bóng đá, với từng đồng tiền xương máu mà ông tạo ra.

Ông Thắng sinh ra và lớn lên trong một gia đình có truyền thống làm nghề gạch bông ở TP.HCM. Ông trời như thích thử thách những người có tài, để rồi phó thác cho họ những nhiệm vụ “vĩ đại”. Tuổi thơ của ông Thắng thăng trầm hết chỗ nói, có lúc chàng trai Võ Quốc Thắng phải lênh đênh trên sông nước cùng người thân để kiếm kế sinh nhai. Nhưng kì lạ thay, ở trong hoàn cảnh ấy bầu Thắng lại càng thấy mình yêu nghề, càng muốn gắn bó với nghề Tổ truyền của dòng họ.

Cái bắt tay của chủ tịch Nguyễn Trọng Hỷ với bầu Thắng. Ảnh: Internet

Có cơ hội là bầu Thắng cắp sách sang Ý và Tây Ban Nha - những nước nổi tiếng thế giới về làm gạch để học hỏi kĩ nghệ và hy vọng tìm ra những phát kiến. Chính tuổi thơ lận đận đã xây dựng cho bầu Thắng những tính cách mộc mạc và chân chất… ông xây dựng thứ triết lý bóng: “Đắc nhân tâm” + HLV giỏi + cầu thủ (ngon, bổ, rẻ) = thành công. Gần hai thập kỉ sau ngày ông có cơ sở sản xuất đầu tiên ở Long An, thương hiệu “Đồng Tâm” đã xâm lăng toàn quốc và lăm le ra cả nước ngoài. Bây giờ Đồng Tâm không còn là gạch, sơn mà đã phát triển sang rất nhiều lĩnh vực khác.

Nhưng chính bóng đá và chỉ bóng đá mới là con đường ngắn, hiệu quả để đưa thương hiệu Đồng Tâm vươn xa, ông Thắng nổi tiếng từ đó. Bầu Thắng không mua cầu thủ với giá bạc tỷ, đó là thứ ông cho vô lý… Ông Thắng sẽ chi tiền cho ai ông cảm thấy tin tưởng về chuyên môn, rồi bảo người đó: “Ông hãy nhặt về những hòn đá và mài thành ngọc”. Tài Em và Minh Phương là những viên ngọc đã thành danh dưới thời Calisto và chính họ cũng đã đưa ĐTLA bước lên đỉnh cao.

“ĐTLA lúc nào ra sân cũng căng cứng, lúc nào cũng ở dưới đáy nhưng kết thúc trên đỉnh”. Như Usaint Bolt nói, anh xuất phát chậm để nhìn thấy mục tiêu vượt qua. ĐTLA thi đấu như thế để cho khán giả cảm thấy thỏa mãn. Nhưng mùa giải năm ngoái, đội bóng của bầu Thắng đã thực sự: đi sau… về sau. Họ xuống thăm Giải Hạng Nhất theo một kịch bản mà không một người Long An nào tưởng tượng. Họ khởi đầu chậm chạp (như thường thấy) nhưng… rồi vẫn chậm chạp. Bàn tay bầu Thắng ố vàng vì thuốc lá, môi ông tím cũng vì thuốc lá… chưa bao giờ người ta thấy ông ngồi trên khán đài sân Long An mà rít thuốc liên tục và đê mê như những ngày bóng tối chìm ngập nơi đây. Bầu Thắng lo lắng… nhưng người Long An thì không tin điều xấu nhất, bởi họ tin vào ông Thắng. Nhưng chính những trận thua ngược, thua ngay trên sân nhà đã tiễn đội bóng của đất Tân An xuống hạng nhất.

Nhưng ngay cả khi xuống hạng người Long An cũng nhẹ nhàng chấp nhận: xuống hạng mà làm lại, đá như thế này chỉ làm tan nát trái tim người hâm mộ. Có rất nhiều nguyên nhân để chỉ ra sự xuống dốc của đội bóng: Calisto ra đi, người kiến trúc sư tài hoa ấy đã làm một công trình quá đẹp và quá chỉn chu nên khi nó nứt gãy không ai ngoài ông có thể sữa chửa nó! Ông Thắng cảm thấy lành lạnh, cả đất LA như im tịt khi Tài Em và Minh Phương từ giã đội bóng. Lực lượng ĐTLA chưa bao giờ mỏng và yếu như mùa rồi… nhưng ông Thắng vẫn triết lý ấy: ông thuê McMenemy! Nhưng không ai cứu được Long An của ông.

HLV Calisto và ông bầu Võ Quốc Thắng. Ảnh: Internet

Dường như thứ triết lý bóng đá của ông bầu này theo đuổi bấy lâu nay đã lỗi thời và thất bại? Đó chỉ là một bước lùi tạm thời, nó vẫn sống và được tôn trọng. Nhắc đến ĐTLA của quá khứ là nhớ tới Calisto, ngày xưa Võ Quốc Thắng gặp thầy Tô hệt như Lưu Bang hội ngộ Tư Đồ Trương Lương, chỉ có thầy Tô mới là dấu gạch nối trong thứ triết lý của bầu Thắng. Ông đi, ĐTLA chuyển sang “chế độ” lung lay. Tạm quên đi nỗi đau thực tại, bóng đá LA cần hoài niệm một chút (một chút thôi) về quá khứ.

Nhắc tới ĐTLA là nhắc tới cái “sạch trơn” trong “bóng đá chuyên nghiệp Việt Nam”. Họ đã tạo dựng một hình ảnh liêm khiết… và tạo dựng trong lòng người hâm mộ nhiều điều tốt đẹp. ĐTLA có thể sẽ không xuống hạng nếu họ hòa vào dòng chảy chuyên nghiệp vỏ bọc của BĐVN. “Nghèo cho sạch rách cho thơm” - câu nói ấy đã in sâu vào đầu của ông Thắng! Và chính nó đã khiến người ta thần tượng Long An không chỉ vì họ đoạt những cúp đúp danh hiệu…

Bầu Thắng được bầu Kiên và bầu Đức tin tưởng mời giữ chức chủ tịch VPF đã nói lên tất cả. Sự tin tưởng và uy tín nơi ông Thắng là đều VPF cần. Ông Thắng có vẻ rụt rè, từ ngày ông giữ chứ chủ tịch VPF, người ta thấy ông ít lên báo thể hiện quan điểm… một phần vì hai phó của ông quá giỏi, phần khác vì tính cách của ông là thế.

Ông Thắng được tin tưởng làm chuyện lớn, ông bảo: phải trằn trọc cả đêm mới có thể nhận lời. Ông Thắng rất ý thức được trách nhiệm của mình, ông đau điếng vì “đứa con” ĐTLA “lâm bệnh” nhưng hãy tin rằng với một con người như bầu Thắng mà chúng ta đã biết: ông sẽ không làm một ai thất vọng thêm nữa! - dẫu ai đó bảo VPF nơi ông đứng đầu là… “Chí Phèo”.

(Bạn đọc: Lê Hoài Dư)

Mời các bạn đón đọc “Kí sự các ông bầu (kì 4): ‘Phương châm T&T’ của bầu Hiển” vào lúc 15h00 ngày 27/2.

* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.

Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@tinthethao.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.

Trân trọng,

Ban biên tập TinTheThao.com.vn

* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.

Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.

Trân trọng,

Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam

00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục