Đám tang màu xanh
Mạnh, thua. Yếu, thua. Sân khách, thua. Sân nhà, thua. Xoay đủ kiểu, cũng thua. Dốc hết sức, vẫn thua. Inter chỉ biết đến thất bại và thất bại. 3 trận thua liên tiếp ở Serie A, trận thua thứ 5 trong 6 trận gần nhất, Nerazzurri đã tự đặt mình vào chiếc quan tài, chôn vùi mọi hy vọng dù chỉ mong manh nhất. Cộng thêm việc Napoli đánh bại Fiorentina ở trận đấu cùng giờ, Inter đã chính thức đánh mất vị trí thứ 5, suất cuối cùng dự Europa League mùa tới. Europa League! Nhắc đến thôi cũng đủ mang đến nỗi thất vọng vô bờ bến cho các interista nhưng bây giờ, ngay sân chơi hạng hai ấy cũng không nằm trong tầm với của đội bóng áo xanh nữa.
Trên Giuseppe Meazza, các interista liên tục gào thét, nhưng không phải để cổ vũ cho đội bóng thân yêu. Đó là những tiếng la ó, chửi rủa thậm tệ cho màn trình diễn của đội nhà trước Bologna. Họ không thể chịu đựng được thêm nữa, họ liên tục gọi tên “Mourinho, Mourinho”. Ở Madrid, HLV người Bồ nếu xem qua truyền hình hẳn cũng nghe thấy, nhưng ông chẳng thể làm gì. Không ai có thể cứu Inter lúc này. Ranieri đã làm tất cả những gì trong khả năng của mình nhưng đội bóng của ông vẫn chết dần chết mòn trong hiện thực khắc nghiệt.
![]() |
| Thảm họa nối tiếp thảm họa |
Trước Bologna không còn nỗi đau nữa, bởi đã quá nhiều những nỗi đau như thế, Di Vaio và các đồng đội chỉ tiễn Inter đi thêm một đoạn nữa trên con đường địa ngục. Sự thể có thể đã khác rất nhiều nếu như pha đánh đầu của Maicon hay cú đá của Forlan thành bàn. Có bàn thắng, hẳn gánh nặng nghìn cân sẽ được trút bỏ nhưng chính các cầu thủ Inter trong trạng thái căng thẳng tột độ đã làm không chủ được cuộc sống của chính mình. Họ ném các cơ hội qua cửa sổ để rồi tự tay kết liễu bản thân. Tuyến trên thiếu hiệu quả còn tuyến dưới là một thảm họa thực sự với những sai lầm không thể tha thứ.
Từ cá nhân (Lucio, Ranocchia ở 2 bàn thua đầu tiên) cho tới tập thể (bàn thua cuối cùng), hàng phòng ngự đã tiếp tục là một tử huyệt của Inter và với một kẻ đi săn lão luyện như Di Vaio, thật khó để từ chối những miếng mồi ngon lành như vậy. Không có Stankovic, Alvarez, Milito, sơ đồ 4-2-3-1 với Sneijder hộ công và Forlan đá biên trái được xem là giải pháp thích hợp nhưng vấn đề ở chỗ, Inter không chơi như một tập thể. Mỗi cá nhân là một mảnh ghép rời rạc, thiếu tính liên kết, không tinh thần chiến đấu và chỉ cần những cái bóp nhẹ cũng vỡ vụn ra từng mảnh. Giờ đây, Nerazzurri chỉ còn Champions League để hy vọng nhưng nếu cứ đá thế này, điều khủng khiếp sẽ chờ đợi họ ở Velodrome.
![]() |
| Thất vọng vô bờ bến |
Điều gì sẽ xảy ra vào mùa hè?
Ranieri ra đi? Chắc chắn. Sneijder ra đi? 99%. Các cầu thủ khác? Tất cả đều nằm đặt trong tình trạng báo động. Moratti sẽ mở một cuộc dọn dẹp và thay máu ồ ạt để làm sống lại Inter. Nhưng hãy vội khoan, sau cơn ác mộng thật khó để giấc mơ trở thành hiện thực nếu trước tiên, chính bản thân ngài chủ tịch không chịu thay đổi. Những vướng mắc trong Luật công bằng tài chính sẽ ngăn cản Moratti rút hầu bao, hơn nữa với những gì đã diễn ra trong năm qua sẽ rất khó tin nếu vị tỷ phú dầu mỏ bạo chi. Muốn mua, Inter sẽ phải bán nhưng với những gì đang thể hiện may ra chỉ duy nhất Sneijder còn được giá nhờ danh tiếng trong quá khứ.
Những gương mặt khác đang bị sụt giảm nghiêm trọng về mặt giá trị theo những thất bại trên sân cỏ. Và chưa chắc bán đã có người mua. Moratti cần thay đổi, cần tìm được một vị tướng tài và đặt niềm tin hoàn toàn, chứ không thể “dùng người nhưng không tin” như 2 năm qua. Chưa ai biết điều gì sẽ xảy ra trong mùa hè, nhưng hiện tại, Inter chỉ còn là linh hồn cô đơn trong mùa đông giá lạnh.
















