Cầm quân ở Man City từ năm 2009, trong 3 năm dẫn dắt đội bóng, Mancini đã làm được nhiều điều cho nửa xanh thành Manchester. Nhưng với nhiều người, những gì mà chiến lược gia người Ý làm được chưa thực sự được đánh giá cao. Người ta đã từng coi ông là một kẻ nhút nhát, một HLV thiếu cá tính, thiếu phẩm chất của một người chiến thắng, và chưa đủ tầm để dẫn dắt một đội bóng đầy tham vọng như Man City. Đã có thời điểm, những nhận xét như vậy là hoàn toàn đúng. Mancini vốn dĩ là một HLV theo đuổi trường phái phòng ngự. Triết lý của ông là thắng 1-0 hơn là thắng 4-3 với ưu tiên chú trọng sức mạnh nơi hàng thủ.
Những năm tháng thành công của Mancini ở Inter Milan gắn liền với triết lý bóng đá như vậy, và khi sang nước Anh làm việc, ông vẫn giữ nguyên thứ triết lý khô khan đó. Chính vì thế, trong những ngày tháng đầu tiên huấn luyện Man City, ông đã khiến không ít người cảm thấy khó chịu, khiến các ông chủ cảm thấy không hài lòng với lối đá quá thiên về phòng ngự, một lối chơi quá tính toán mà thiếu đi sự phóng khoáng đẹp mắt. Với những gì mà các ông chủ người Ả rập đã bỏ ra để đầu tư, với những siêu sao mà Man City có trong tay, rõ ràng việc lựa chọn lối chơi như vậy là không phù hợp. Với các CĐV, họ muốn chứng kiến Man City thi đấu bùng nổ, thăng hoa, tấn công quyến rũ và đẹp mắt nhất.
Mancini biết rõ điều đó và ông đã thay đổi. Ông dần dần xây dựng cho Man City một lối chơi tấn công phù hợp với những nhân tố mà ông có trong tay. Một Man City mạnh mẽ hơn, quyến rũ hơn và đẹp mắt hơn đã xuất hiện trong mùa giải 2010/2011. Thành quả là họ đã giành được vé tham dự cúp C1 lần đầu tiên sau nhiều năm chờ đợi, và có thêm cả chiếc cúp FA giàu truyền thống. Cuộc cách mạng mang tính bước ngoặt trong tư duy của Mancini đã bước đầu mang lại hiệu quả và nó cho thấy ông đang đi đúng hướng trên con đường biến Man City trở thành một thế lực thực sự, không chỉ về mặt thành tích mà còn cả về mặt lối chơi đầy sức thuyết phục.
Và đến mùa giải 2011/2012, Mancini đã biến Man City trở thành một cỗ máy ghi bàn với lối đá tổng lực rất đẹp mắt và quyến rũ, đặc biệt mỗi khi họ được thi đấu trên sân nhà Etihad. Con số 90 bàn thắng cho đến thời điểm này so với con số 60 bàn cho cả mùa giải (chỉ tính riêng giải ngoại hạng) là một bằng chứng quá thuyết phục cho thấy Man City đã tấn công bùng nổ và hiệu quả ra sao dưới sự dẫn dắt của Mancini. Và chính số lượng bàn thắng vượt trội ấy đang là lợi thế lớn nhất của Man City trước đại kình địch của MU để họ có thể lần đầu tiên vô địch bóng đá Anh sau gần nửa thế kỷ chờ đợi.
Có thể Man City không “đặc biệt” như Mourinho, không sôi nổi và quyết liệt như Alex Ferguson, không đạo mạo và thâm thúy như Arsene Wenger, nhưng Mancini có sự điềm tĩnh và khả năng kìm chế cảm xúc rất đáng nể, mà nhiều khi người ta hay lầm tưởng đó là sự nhút nhát và thiếu cá tính của ông (?). Mancini rất ít khi sa đà vào các cuộc khẩu chiến, chẳng mấy khi ông lên mặt báo đôi co, khích bác và chơi trò tâm lý chiến với các đối thủ. Với giới truyền thông vốn ưa thích những sự ầm ĩ, Mancini là một chiến lược gia “nhạt nhẽo” và “vô vị” nhưng với vị HLV mới 47 tuổi, đó lại là cách tốt nhất để ông đương đầu với sức ép, đương đầu với những lời chỉ trích, và tạo ra vỏ bọc an toàn cho bản thân ông và cho đội bóng.
Ở mùa giải này, người ta đã từng chỉ trích Mancini về cách ông xử lý với vụ việc của Tevez. Họ cho rằng ông quá thiếu quyết đoán và ứng xử theo cảm tính nhiều hơn lý trí. Nhưng với trường hợp của Balotelli gần đây, Mancini đã cho thấy mình không hề nhu mì, không hề yếu đuối. Quyết định thẳng tay loại bỏ “Bad boy” người Ý ra khỏi đội hình chính vì những rắc rối cầu thủ này mang lại đã góp phần đem lại bầu không khí “trong lành” hơn trong phòng thay đồ của Man City. Đi kèm với đó quyết định sử dụng lại Carlos Tevez, dù cho trước đó tiền đạo này đã phạm phải những lỗi lầm không thể tha thứ cũng cho thấy Mancini đã biết cách vận dụng thuật “đắc nhân tâm” rất hợp tình hợp lý tùy theo từng hoàn cảnh. Sử dụng trở lại Tevez được xem là một canh bạc,và Mancini đã cho thấy mình đang là kẻ thắng trong canh bạc đó.
Hay như việc biến Yaya Toure từ một tiền vệ chỉ giỏi ở khả năng phòng ngự và bị xem là “hết thời” ở Barcelona, trở thành tiền vệ toàn diện bậc nhất châu Âu trong cả công lẫn thủ như hiện tại cũng đã nói lên nhiều điều về cách sử dụng con người của Mancini. Tất cả đều đã cho thấy cái tài và cái tầm của Mancini đủ sức dẫn dắt một đội bóng mang tham vọng thống trị như Man City. Chức vô địch NHA đã ở rất gần, và nếu như Man City thành công, Mancini xứng đáng được xem là người có công lớn nhất. Khi đó hãy dành cho ông một lời cảm ơn, và một bản hợp đồng mới để Mancini có thể hoàn thành nốt những dự định còn dang dở của mình tại sân Etihad!
Những năm tháng thành công của Mancini ở Inter Milan gắn liền với triết lý bóng đá như vậy, và khi sang nước Anh làm việc, ông vẫn giữ nguyên thứ triết lý khô khan đó. Chính vì thế, trong những ngày tháng đầu tiên huấn luyện Man City, ông đã khiến không ít người cảm thấy khó chịu, khiến các ông chủ cảm thấy không hài lòng với lối đá quá thiên về phòng ngự, một lối chơi quá tính toán mà thiếu đi sự phóng khoáng đẹp mắt. Với những gì mà các ông chủ người Ả rập đã bỏ ra để đầu tư, với những siêu sao mà Man City có trong tay, rõ ràng việc lựa chọn lối chơi như vậy là không phù hợp. Với các CĐV, họ muốn chứng kiến Man City thi đấu bùng nổ, thăng hoa, tấn công quyến rũ và đẹp mắt nhất.
![]() |
| Mancini đã làm được nhiều điều cho Man City trong 3 năm dẫn dắt |
Mancini biết rõ điều đó và ông đã thay đổi. Ông dần dần xây dựng cho Man City một lối chơi tấn công phù hợp với những nhân tố mà ông có trong tay. Một Man City mạnh mẽ hơn, quyến rũ hơn và đẹp mắt hơn đã xuất hiện trong mùa giải 2010/2011. Thành quả là họ đã giành được vé tham dự cúp C1 lần đầu tiên sau nhiều năm chờ đợi, và có thêm cả chiếc cúp FA giàu truyền thống. Cuộc cách mạng mang tính bước ngoặt trong tư duy của Mancini đã bước đầu mang lại hiệu quả và nó cho thấy ông đang đi đúng hướng trên con đường biến Man City trở thành một thế lực thực sự, không chỉ về mặt thành tích mà còn cả về mặt lối chơi đầy sức thuyết phục.
Và đến mùa giải 2011/2012, Mancini đã biến Man City trở thành một cỗ máy ghi bàn với lối đá tổng lực rất đẹp mắt và quyến rũ, đặc biệt mỗi khi họ được thi đấu trên sân nhà Etihad. Con số 90 bàn thắng cho đến thời điểm này so với con số 60 bàn cho cả mùa giải (chỉ tính riêng giải ngoại hạng) là một bằng chứng quá thuyết phục cho thấy Man City đã tấn công bùng nổ và hiệu quả ra sao dưới sự dẫn dắt của Mancini. Và chính số lượng bàn thắng vượt trội ấy đang là lợi thế lớn nhất của Man City trước đại kình địch của MU để họ có thể lần đầu tiên vô địch bóng đá Anh sau gần nửa thế kỷ chờ đợi.
Có thể Man City không “đặc biệt” như Mourinho, không sôi nổi và quyết liệt như Alex Ferguson, không đạo mạo và thâm thúy như Arsene Wenger, nhưng Mancini có sự điềm tĩnh và khả năng kìm chế cảm xúc rất đáng nể, mà nhiều khi người ta hay lầm tưởng đó là sự nhút nhát và thiếu cá tính của ông (?). Mancini rất ít khi sa đà vào các cuộc khẩu chiến, chẳng mấy khi ông lên mặt báo đôi co, khích bác và chơi trò tâm lý chiến với các đối thủ. Với giới truyền thông vốn ưa thích những sự ầm ĩ, Mancini là một chiến lược gia “nhạt nhẽo” và “vô vị” nhưng với vị HLV mới 47 tuổi, đó lại là cách tốt nhất để ông đương đầu với sức ép, đương đầu với những lời chỉ trích, và tạo ra vỏ bọc an toàn cho bản thân ông và cho đội bóng.
![]() |
| Nếu Man City vô địch mùa này, Mancini xứng đáng là người có công lớn nhất |
Ở mùa giải này, người ta đã từng chỉ trích Mancini về cách ông xử lý với vụ việc của Tevez. Họ cho rằng ông quá thiếu quyết đoán và ứng xử theo cảm tính nhiều hơn lý trí. Nhưng với trường hợp của Balotelli gần đây, Mancini đã cho thấy mình không hề nhu mì, không hề yếu đuối. Quyết định thẳng tay loại bỏ “Bad boy” người Ý ra khỏi đội hình chính vì những rắc rối cầu thủ này mang lại đã góp phần đem lại bầu không khí “trong lành” hơn trong phòng thay đồ của Man City. Đi kèm với đó quyết định sử dụng lại Carlos Tevez, dù cho trước đó tiền đạo này đã phạm phải những lỗi lầm không thể tha thứ cũng cho thấy Mancini đã biết cách vận dụng thuật “đắc nhân tâm” rất hợp tình hợp lý tùy theo từng hoàn cảnh. Sử dụng trở lại Tevez được xem là một canh bạc,và Mancini đã cho thấy mình đang là kẻ thắng trong canh bạc đó.
Hay như việc biến Yaya Toure từ một tiền vệ chỉ giỏi ở khả năng phòng ngự và bị xem là “hết thời” ở Barcelona, trở thành tiền vệ toàn diện bậc nhất châu Âu trong cả công lẫn thủ như hiện tại cũng đã nói lên nhiều điều về cách sử dụng con người của Mancini. Tất cả đều đã cho thấy cái tài và cái tầm của Mancini đủ sức dẫn dắt một đội bóng mang tham vọng thống trị như Man City. Chức vô địch NHA đã ở rất gần, và nếu như Man City thành công, Mancini xứng đáng được xem là người có công lớn nhất. Khi đó hãy dành cho ông một lời cảm ơn, và một bản hợp đồng mới để Mancini có thể hoàn thành nốt những dự định còn dang dở của mình tại sân Etihad!
Duy Nguyễn |
00:00 30/11/-0001














