Người Anh tự hào sau chiến thắng của đội bóng duy nhất đại diện cho nền bóng đá của họ ở Champions League, mặc cho dư luận thế giới có chê bai và gắn cho cái chiến thắng đó những tính từ không hay cho lắm bởi dù sao đó cũng là chiến thắng trước đội bóng số 1 thế giới, còn Di Mateo thì khiến cho Mourinho hay Alex Ferguson cũng phải ghen tị. Đến thời điểm đó người ta mới hi vọng nhiều hơn vào những sự lật đổ dành cho ông lớn Barca. Đó là của Real tại La Liga, của Chelsea tại C1 và mong manh hơn là của Bilbao tại cúp nhà Vua. Cái lý do làm người ta hi vọng nhiều như vậy là bởi vì Barca đã cho thấy vào thời điểm này, họ trở nên dễ bị đánh bại nhất trong thời đại Tiqui–taca của Pep Guardiola.
![]() |
| Barca sẽ tiếp tục gặt hái những thành công... Ảnh: Internet. |
Trận El Clasico vừa qua, Real chẳng chơi đổ xe buýt như Chelsea, bởi thực ra họ chẳng có đủ con người để làm những điều đó. Ramos, Alonso, Khedira chẳng phải là mẫu của những cầu thủ phòng ngự giỏi như Mikel, Terry, hay Ahsley Cole, và thực tế là ở vài trận đổ bê tông trước, Real đều thua đấy thôi. Họ chỉ cố gắng chơi chặt chẽ phần sân nhà, và vẫn cố gắng cầm bóng để tổ chức tấn công, số lần sút bóng của họ ngang ngửa với Barca đã thể hiện điều đó và thậm chí họ còn sút vào goal nhiều hơn Barca (Real 6 và Barca 3). Nhạc trưởng Xavi, trung tâm của lối chơi tiqui-taca huyền ảo bị thay ra sân, cầu thủ xuất sắc nhất thế giới Messi, người biến sản phẩm của Xavi thành bàn thắng dành cho mình chỉ có lấy một cú sút không nguy hiểm, chiến binh Puyol, trung vệ số 1 của La Liga thì bị Khedira biến thành anh chàng hề trong bàn thắng mở tỷ số. Ba con người là biểu tượng cho thành công của cỗ máy Barca đã đánh mất chính mình, và bản thân họ đã làm cho Barca yếu đi chứ chẳng phải Real hay Chelsea mạnh hơn họ. Và nếu họ tiếp tục phải chịu sức ép như vậy nữa thì không biết Barca sẽ còn phải hứng chịu bao nhiêu trận thua như vậy nữa. Chẳng may thay, điều này lại xuất hiện vào đúng thời điểm quan trọng nhất của mùa giải, và người Catalunya đang đứng trước những mối nguy về một mùa giải thất bát nhất trong kỷ nguyên của tiqui-taca.
“Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng” hay “Đi với Bụt thì mặc áo cà sa, đi với ma thì mặc áo giấy” đó là những câu nói rất hay về việc cần phải biết hiểu rõ đối tượng của mình là gì để có những kế sách phù hợp. Với Barca, họ đơn thuần vào trận với 1 triết lý duy nhất: tấn công và dùng lối đá tiqui-taca của họ khiến đối phương không thể có bóng mà tổ chức tấn công, như vậy cũng có nghĩa là hỗ trợ phòng thủ hiệu quả nhất. Hầu như mọi người đều nói đó là chiến thuật hoàn hảo. Với đội bóng nào, họ cũng áp dụng lối chơi như vậy, sẽ thật là hài hước nếu chúng ta nhìn thấy 1 Barca tập trung phần lớn quân số bên phần sân nhà để tham gia phòng thủ. Nhưng khi xem Barca thi đấu những trận đấu lớn với những đội cũng có xu hướng tấn công thì chúng ta sẽ thấy 1 điều: Đội nào chơi đôi công với Barca đều phải nếm mùi thất bại? Bởi Barca phản công giỏi lắm. Họ có trong tay những chân chuyền xuất sắc nhất thế giới, có trong tay cầu thủ có tốc độ và kỹ thuật nhất thế giới đương nhiên họ phản công giỏi. Tại sao Barca không cảm thấy nên áp dụng lối đá phản công đó để giết chết những đối thủ tầm cỡ? Hay họ tự tin hàng tấn công của họ luôn luôn có thể đạt phong độ cao nhất để thổi bay bất cứ hàng phòng ngự nào? Nếu như vậy thì phải chăng họ đã quá tự tin?
![]() |
| ...hay Messi sẽ phải đưa trái bóng lên vạch giữa sân nhiều hơn? Ảnh: Internet. |
Tôi thì nhận ra một thực tế rằng hễ khi nào Barca gặp áp lực lớn thì họ tấn công không được nhuần nhuyễn, và phải trông chờ rất nhiều vào sự bùng nổ của Messi. Và nếu Messi bị bắt chết, thì Barca rất khó thắng, đó đều là những trận mà Barca luôn chiếm tỉ lệ cầm bóng cao hơn rất nhiều so với đối thủ. Và tôi thích được nhìn thấy một Barca mới hơn trong những trận cầu đỉnh cao: chủ động nhường phần giữa sân cho đối thủ, tất nhiên không phải theo kiểu tiêu cực là dồn hết về sân nhà phòng thủ, mà họ nên đầu tư hơn cho hàng phòng thủ bằng những con người ở hàng hậu vệ và tiền vệ phòng ngự, khiến cho đối thủ nghĩ rằng họ cũng có thể chơi tấn công với Barca để rồi giết chết con mồi bằng những đường phản công sắc lẹm mang phong cách Xavi-Messi. Nói ra điều này chỉ khiến các cule nổi giận đùng đùng vì Barca ko thể chơi như vậy, nhưng thiết nghĩ Pep nên tính toán điều này cho những trận đấu quan trọng, hay vào một vài thời điểm nhạy cảm của trận đấu.
Hỏi: “Barca à? Các bạn có biết phòng ngự không?”
Trả lời: “Có chứ, chúng tôi lấy tấn công làm phòng ngự mà?”
Hỏi: “Keita ơi, cậu có hạnh phúc ở Barca không?”
Trả lời: “Có chứ, mình hạnh phúc khi ngồi trên ghế dự bị và nhìn các đồng đội ghi bàn”
Họ cho Tello, Cuenca, Thiago đá thay Sanchez và Fabregas hoàn toàn khỏe mạnh trong những trận đấu lớn nhiều hơn Fontas, họ hỏi mua Neymar, Gareth Bale cho mặt trận tấn công nhưng lại chẳng quyết liệt hỏi mua Thiago Silva hay Mikel cho mặt trận phòng ngự. Nếu Barca và điển hình là Pep không điều chỉnh lại con người cũng như cách họ tiếp cận với từng đối thủ như vậy thì chính họ đã làm cho họ thua khi say đắm vào lối đá tấn công của chính mình. Và như thế chẳng khác nào họ biết cách để thua cả.
Tôi yêu tiqui-taca, yêu cái cách mà Messi đi qua 4 đến 5 hậu vệ đối phương rồi ghi bàn nhưng cũng yêu một cuộc sống cân bằng, yêu cái cách mà người ta làm cho Messi bất lực. Cả thế giới đã ghen tị với các bạn và tất cả đều muốn lật đổ các bạn. Và đến thời điểm này: Barca ơi, các bạn đã biết thua nhiều hơn rồi đấy!
(Bạn đọc: Invisible Magnet)
|
* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.
Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.
Trân trọng,
Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam
















